Ta tại nhà trẻ làm bộ tu tiên — Chương 108

Chương 108: Nguyện vọng

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Lâm Ngoại Hữu Lâm

Chương 108: Nguyện vọng

Trời cũng chưa hẳn khuya, qua ô cửa sổ vẫn còn thấy ánh đèn hắt ra từ những căn hộ khác.

Tiểu Hà Tình vừa nảy ra một ý nghĩ, liền từ từ ngồi dậy trên giường.

Nhưng nàng vừa định bụng thì chợt nghe giọng của Lâm Tiểu Lệ vọng vào từ phòng khách: "Nhiên Nhiên, Tiểu Tình Tình nằm rồi hả?"

Câu hỏi làm Tiểu Hà Tình giật mình, thân thể cứng đờ, không dám nhúc nhích.

Lâm Chính Nhiên đang thu dọn giường đơn trong thư phòng, nghe thấy mẹ tò mò hỏi, giọng điệu như đang ngồi bệt trên giường thì đáp: "Con bé vừa mới nằm thôi, chắc vẫn còn thức đấy."

Lâm Tiểu Lệ nói: "Thật hả? Vậy để mẹ đi thăm hỏi Tiểu Tình Tình xem sao, dù gì đây cũng xem như lần đầu con bé ngủ lại nhà mình."

Thế là Tiểu Hà Tình nghe thấy tiếng Lâm a di gõ cửa.

Nàng vội vàng chui tọt vào ổ chăn, luống cuống tay chân chỉnh lại chăn mền, hai bàn tay nhỏ nắm chặt mép chăn, ngoan ngoãn nằm im.

Lâm Tiểu Lệ mặc đồ ngủ gõ cửa hỏi: "Tiểu Tình Tình? A di đây, cháu ngủ rồi à?"

Tiểu Hà Tình giả bộ giọng ngái ngủ, nàng cũng có chút tâm cơ, tỏ ra buồn ngủ thì mới ít phải nói chuyện phiếm với người lớn, sau đó còn có thể vụng trộm đi tìm hắn: "Dạ, a di, cháu chưa ngủ, có chuyện gì không ạ?"

"Không có gì, chỉ là hỏi xem cháu ngủ có quen không thôi, dù sao đây là lần đầu cháu ở lại đây mà."

Tiểu Hà Tình lễ phép đáp: "Cháu ngủ ngon lắm ạ, với lại có a di vào nói chuyện là được rồi, không cần đứng ngoài cửa đâu ạ."

Lâm Tiểu Lệ mở cửa, thò đầu vào nhìn Tiểu Tình Tình đang chớp mắt, hai người nhìn nhau rồi bật cười ngây ngốc.

Lâm Tiểu Lệ tiến đến ngồi xuống mép giường Tiểu Tình Tình: "Tiểu Tình Tình nằm có thoải mái không? Chiều nay mẹ vừa về nghe chú cháu nói tối nay cháu muốn ở lại đây, mẹ mừng hú hồn luôn đấy."

Tiểu Hà Tình hắc hắc cười toe toét: "Làm phiền a di với chú rồi, lần sau cháu đến sẽ mua đồ ăn ngon cho a di với chú ạ."

"Ha ha, Tiểu Tình Tình ngoan quá, không cần đâu, cháu đến đây chẳng phải như đến nhà mình sao? Sau này cứ muốn ở lại thì ở, cùng lắm thì để Nhiên Nhiên tiếp tục ra thư phòng ngủ là được."

Trong thư phòng, Lâm Chính Nhiên đóng cửa lại, nằm trên giường đọc sách dưới ánh đèn bàn, chừng mấy phút sau thì nghe thấy tiếng mẹ từ phòng ngủ đi ra, chắc là đã nói chuyện phiếm xong với Hàn Tình.

Mà mẹ còn tiện tay tắt đèn phòng khách: "Tiểu Tình Tình, vậy cháu ngủ đi nhé, a di cũng đi ngủ đây."

Tiểu Hà Tình đáp lại: "Dạ, a di ngủ ngon ạ."

"Tiểu Tình Tình ngủ ngon."

Sau đó chỉ còn nghe thấy tiếng cửa đóng và tiếng tắt đèn, phòng khách chìm vào bóng tối.

Nhưng chừng hai phút sau, Lâm Chính Nhiên bỗng nghe thấy tiếng động khe khẽ, lén lén lút lút, tựa như tiếng chuột.

Âm thanh vọng ra từ phòng ngủ của Hàn Tình, tiếng chuột đi rất chậm, còn cẩn thận đóng cửa.

Thậm chí còn hạ giọng nói: "Lâm... Lâm Chính Nhiên? Lâm Chính Nhiên? Anh ngủ chưa? Anh chưa ngủ hả?"

Lâm Chính Nhiên nhìn về phía cửa, thầm nghĩ con chuột nhỏ này muốn làm gì.

Ngoài phòng, Tiểu Hà Tình đợi mãi không thấy Lâm Chính Nhiên trả lời, muốn gõ cửa nhưng lại sợ chú thím nghe thấy.

Thấy ngoài cửa có khe hở, nàng bèn nằm sấp xuống đất để nói chuyện với anh qua khe cửa, như vậy anh mới nghe rõ được.

Ai ngờ nàng vừa mới nằm sấp xuống đất nói được một tiếng: "Lâm..."

Thì Lâm Chính Nhiên đã mở cửa. Lúc đầu anh không thấy ai, cúi xuống mới phát hiện Tiểu Hà Tình đang nằm rạp dưới đất, hóa ra anh không nghe lầm.

"Em làm gì mà nằm sấp dưới đất như chuột vậy?"

Tiểu Hà Tình sợ chú thím nghe thấy, vội ngẩng đầu lên đặt ngón tay lên môi, khẽ "Suỵt" một tiếng: "Nói nhỏ thôi, không thì chú thím nghe thấy đấy ạ."

Lâm Chính Nhiên thật không hiểu nàng đang nghĩ gì, nghe thấy thì sao chứ? Có làm gì xấu đâu.

Tiểu Hà Tình từ từ bò dậy, phủi phủi bụi đất trên người, thực ra chỗ này rất sạch sẽ, vì vừa mới ăn cơm tối xong đã được lau qua rồi.

Tiểu Hà Tình khẩn trương nhìn Lâm Chính Nhiên, nắm lấy tay anh: "Em... em vào nói chuyện với anh được không ạ?"

Sau khi đóng cửa thư phòng lại, Lâm Chính Nhiên ngồi trên giường nhìn Tiểu Hà Tình đang đứng trước mặt, nàng vẫn giống như hồi bé, nói chuyện lắp bắp: "Em có chuyện gì muốn nói sao?"

Trong phòng chỉ có ánh đèn bàn nên khá tối và rất yên tĩnh.

Tiểu Hà Tình nhìn anh, thực ra nàng cũng không biết nên nói gì, nàng chỉ đơn thuần muốn tìm anh thôi: "Một mình em ngủ không được..."

"Một mình ngủ sợ ma à?"

Tiểu Hà Tình lắc đầu: "Không phải sợ ma, anh ở ngay sát vách em không sợ, chỉ là một mình em ngủ không được thôi..." Nàng lặp lại một lần nữa.

Lâm Chính Nhiên ngơ ngác chớp mắt mấy cái: "Vậy... em phải làm sao mới ngủ được?"

Tiểu Hà Tình cúi đầu, hai ngón tay cái khẩn trương xoắn vào nhau, lén lút nhìn Lâm Chính Nhiên: "Em không biết, dù sao cứ một mình là em không ngủ được..."

Lâm Chính Nhiên im lặng, có điều anh biết nha đầu này muốn gì, thế là tạm nghĩ ra một cách: "Hay là em vào chui vào chăn anh ngồi một lát? Xem có buồn ngủ không, buồn ngủ thì về phòng ngủ."

Tiểu Hà Tình mừng rỡ, chậm rãi gật đầu: "Dạ."

Thế là Lâm Chính Nhiên ngồi vào ổ chăn, vén chăn dựa vào tường lên: "Vậy em vào chăn ngồi một lát đi, cho ấm chân đã rồi tính."

Tiểu Hà Tình vội cởi dép lê rồi trèo lên giường, ngồi bên cạnh Lâm Chính Nhiên, nửa thân dưới đắp chăn.

Lâm Chính Nhiên nhìn vẻ mặt vui vẻ của nha đầu ngốc: "Ngồi như này một lát có buồn ngủ không?"

Tiểu Hà Tình gật đầu lia lịa: "Dạ! Có ạ."

Lâm Chính Nhiên mặc kệ bộ dạng ngây ngốc của nàng, tiếp tục ngồi đọc sách, vì ánh đèn bàn nên đường nét bên mặt Lâm Chính Nhiên càng thêm rõ ràng.

Tiểu Hà Tình cứ nhìn anh đến đỏ mặt tía tai, đừng nói buồn ngủ, nàng ngược lại càng ngày càng hưng phấn.

Trong lòng nai con chạy loạn.

"Lâm Chính Nhiên, anh thấy chị kia ban ngày có xinh không?"

"Ừm? Ý em là sao?"

Tiểu Hà Tình há miệng rồi lại mím lại, do dự một hồi rồi mới nói: "Ý em là anh thích kiểu người như chị ấy hơn, hay là thích kiểu như em hơn..."

Lâm Chính Nhiên nhìn gương mặt đỏ bừng của Tiểu Hà Tình, có vẻ như nàng đã lấy hết dũng khí để hỏi câu này.

Lâm Chính Nhiên vừa nghĩ vừa xem sách rồi đáp:

"Nếu mà hỏi về kiểu người thì cũng không khác nhau mấy, dù là ngự tỷ hay là ngốc bạch ngọt trong lòng anh đều giống nhau, nhưng nếu hỏi về người, thì hiện tại anh thích em hơn một chút, dù sao em cả ngày ở bên anh mà."

Tiểu Hà Tình bỗng cảm thấy như mình sắp bay lên, mắt mở to, vai hơi rụt lại.

Nàng hé miệng.

Ánh mắt lấp lánh nhìn đối phương, không thể tin được: "Thật... thật vậy ạ?"

"Thật, anh lừa em làm gì?"

Hai bàn tay nhỏ của Tiểu Hà Tình chậm rãi nắm chặt chăn, lí nhí nói: "Vậy em cũng trả lời một chút, em cũng thích anh..."

Tay Lâm Chính Nhiên đang lật sách khựng lại, anh quay đầu nhìn Tiểu Hà Tình đang đỏ mặt, cứ như là một con thỏ con nhút nhát: "Em nói gì?"

Tiểu Hà Tình chớp mắt, giọng rất nhỏ nhưng vẫn nói ra: "Em nói em thích anh."

Một khoảng lặng ngắn ngủi.

Vừa dứt lời, nàng liền không giữ được bình tĩnh, che mặt nóng bừng lại, hai chân co lên, vùi mặt vào đầu gối.

Tiểu Hà Tình vội vàng giải thích: "Ta không có ý gì đâu! Ta chỉ là đơn thuần nói vậy thôi, không có ý tỏ tình gì hết, thật đấy..." Nàng ôm lấy đùi mình, nhỏ giọng hừ một tiếng: "Đơn thuần là muốn nói thích ngươi."

Lâm Chính Nhiên cười, thở dài một hơi.

Hắn đặt sách xuống, hỏi: "Ngày mai nếu đoạt giải quán quân, em muốn ước nguyện gì? Lần trước chẳng phải ta đã nói muốn thỏa mãn một nguyện vọng của riêng em sao? Nghĩ kỹ chưa?"

Tiểu Hà Tình khẽ nghiêng đầu nhìn Lâm Chính Nhiên, thấy hắn không có vẻ gì là giận, mới đáp: "Ừm, nghĩ xong rồi..."

"Là gì vậy?"

Tiểu Hà Tình cắn môi: "Em muốn nắm tay anh, em muốn được cùng anh nắm tay."

Hai người nhìn nhau.

"Thật không? Được thôi."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay