Chương 103: Ở Rừng Nhưng Như Ở Nhà
"Lâm Chính Nhiên! Ta đến muộn rồi!"
Đang đứng trước cổng trường chờ người, Lâm Chính Nhiên nghe thấy tiếng gọi bèn quay đầu lại, thấy Tiểu Hà Tình vội vã chạy tới.
Trên trán cô bé lấm tấm mồ hôi mỏng. Tiểu Hà Tình thở hổn hển, bước chậm dần rồi dừng hẳn trước mặt Lâm Chính Nhiên, áy náy nói: "Tại ký túc xá em thu dọn hơi nhiều đồ một chút nên xuống trễ mất mấy phút."
Nàng khẽ kéo váy. Thật ra, Tiểu Hà Tình ít khi mặc những loại váy hở hang, lộ bắp chân, thậm chí cả một phần bắp đùi thế này, vì nàng luôn cảm thấy có chút ngại ngùng.
Nhưng trên thực tế, hầu hết nữ sinh cấp ba đều mặc như vậy, vì trông rất đẹp, mà váy của các nàng còn ngắn hơn nhiều.
Lâm Chính Nhiên nhìn đôi chân trơn bóng như ngọc của nàng, nói: "Cũng không muộn đâu, vì anh xuống sớm hơn một chút. Có điều, anh hiếm khi thấy em mặc như vậy đấy."
"Hả?" Tiểu Hà Tình lại kéo váy, nhìn xuống đôi chân của mình: "Đây là lần đầu em mặc chiếc váy này đó. Lần trước đi dạo phố với Văn Văn, em thấy nó. Văn Văn bảo chân em đẹp, mặc sẽ rất hợp. Em chỉ muốn mua để mặc cho anh xem thôi. Thật ra, váy ngắn đang thịnh hành, chỉ che được nửa đùi thôi." Nàng dùng tay ước lượng: "Nhưng em và Văn Văn mua loại dài hơn một chút, vì bọn em cảm thấy mình không hợp với kiểu kia lắm."
Nàng ngượng ngùng hỏi nhỏ: "Em mặc thế này trông không đẹp sao?"
Lâm Chính Nhiên tùy tiện đánh giá: "Em mặc váy dài ngắn như thế này là vừa vặn rồi, ngắn hơn nữa thì không cần thiết đâu. Mà chân em đúng là trắng thật."
Tiểu Hà Tình đỏ mặt, cúi đầu không biết nói gì.
"Thật... thật nha, anh thích là tốt rồi..."
Xe buýt tới ngay sau đó, Lâm Chính Nhiên và Tiểu Hà Tình cùng nhau quét mã lên xe.
Mỗi khi về nhà cùng nhau, Tiểu Hà Tình đều sẽ tìm loại ghế đôi ở cuối xe.
Bởi vì mỗi lần chọn loại ghế này, Lâm Chính Nhiên đều sẽ để nàng ngồi phía trong.
Như vậy, nàng sẽ được ngồi sát cạnh Lâm Chính Nhiên, đùi chạm vào nhau.
Hai người vừa ngồi xuống, Lâm Chính Nhiên tò mò hỏi: "Hôm qua anh bảo đi taxi mà em không chịu? Còn nhất định phải sáng sớm đi xe buýt?"
Tiểu Hà Tình lí nhí giải thích: "Chủ yếu là đi taxi vừa tốn kém, mà lần nào hai người đi taxi, anh cũng toàn ngồi phía trước, nếu không thì lại ngồi cách xa em như vậy... Em không thích."
Giọng nàng càng về sau càng nhỏ, thậm chí không biết chính nàng có nghe rõ không.
Lâm Chính Nhiên nhíu mày.
Tiểu Hà Tình vội xua tay giải thích: "Ý em là dù sao thì cũng giống nhau thôi! Mà lại tuyến xe về trấn mình không có nhiều, đi taxi hoàn toàn không cần thiết mà."
Lâm Chính Nhiên thấy chuyện này không quan trọng, có chỗ ngồi thì đi phương tiện nào cũng được, nếu không có chỗ thì hắn sẽ bắt taxi.
Vậy nên nha đầu này vui là được.
Đương nhiên, câu vừa rồi của nàng hắn cũng nghe thấy rồi.
Tiểu Hà Tình cúi đầu nhìn xuống, thấy đùi mình thỉnh thoảng lại chạm vào đùi hắn mỗi khi xe xóc nảy.
Mỗi lần chạm như vậy.
Trên mặt Tiểu Hà Tình lại ửng lên một chút ngượng ngùng.
Đối với nàng, đây chính là cái lợi của việc đi xe buýt, lắc lư ung dung, thỉnh thoảng lại có thể vô tình dựa vào hắn.
Thậm chí...
Tài xế xe buýt rẽ ngoặt, Tiểu Hà Tình bỗng chốc mất đà, cả người nghiêng về phía vai Lâm Chính Nhiên.
Đợi xe đi ổn định, nàng mới ngồi thẳng lại, vội vàng đặt tay lên đùi mình.
Thậm chí còn có chuyện tốt như vậy... Xe buýt đại nhân vạn tuế!
Sau một tiếng đồng hồ ngồi xe buýt, Lâm Chính Nhiên và Tiểu Hà Tình trở lại thị trấn quen thuộc, xuống xe. Lượng xe cộ ở thị trấn ít hơn hẳn so với trong thành phố.
Ven đường còn có người bán khoai nướng.
Mùi thơm của khoai lang khiến Tiểu Hà Tình ngửi thấy từ xa. Vì chưa ăn sáng nên mũi và mắt nàng đều bị mùi khoai nướng quyến rũ.
Nàng lén lấy điện thoại ra xem trong tuần này mình còn bao nhiêu tiền.
Thì thấy vừa đủ mua một củ.
Tiểu Hà Tình đề nghị: "Mình đừng vội về nhà... Em muốn mua khoai lang."
Lâm Chính Nhiên ừ một tiếng: "Mua đi."
Tiểu Hà Tình chạy nhanh tới, không dám lề mề: "Lão bản, khoai lang bao nhiêu tiền ạ?"
"Củ to 7 tệ, củ nhỏ 5 tệ." Lão bản bán khoai lang chỉ vào sự khác biệt giữa khoai to và khoai nhỏ. Tiểu Hà Tình chỉ có 6 tệ trong tay: "Vậy cho cháu một củ nhỏ, cố gắng chọn củ nào ngọt một chút ạ."
"Được rồi, vậy lấy củ này đi." Lão bản chỉ vào một củ đã chín. Tiểu Hà Tình nghe mùi thơm mà bụng đói cồn cào, gật đầu.
Lão bản gói khoai lang cẩn thận rồi đưa cho Tiểu Hà Tình. Dù bên trong có giấy gói nhưng vẫn còn nóng hổi. Nàng cẩn thận dùng tay xé lớp vỏ khoai lang, để lộ phần thịt vàng óng, bốc khói nghi ngút.
Tiểu Hà Tình đưa lên mũi ngửi, không kiềm được lòng, lập tức đưa cho Lâm Chính Nhiên: "Chắc anh chưa ăn cơm đúng không? Em bóc cho anh nhé, thơm lắm." Nàng vui vẻ nói: "Em bóc cho anh ăn, như vậy không bị bỏng tay."
Lâm Chính Nhiên nhìn vẻ mặt ngây ngô của nàng: "Cho anh? Không phải em mua cho mình à?"
Tiểu Hà Tình coi đó là chuyện đương nhiên: "Em mua cho anh mà. Em tiêu lố tiền rồi, chỉ mua được một củ thôi. Em nghĩ anh chưa ăn sáng nên mua cho anh ăn lót dạ, em không thèm đâu."
Nói xong, nàng hít hít nước miếng nơi khóe miệng, đúng là một con bé thèm thuồng.
Lâm Chính Nhiên im lặng: "..."
Hắn chậm rãi đẩy khoai lang về phía nàng: "Em ăn đi, anh không đói. Anh mà đói thì đã tự mua rồi, anh vẫn còn tiền mà."
Tiểu Hà Tình ngẩn ngơ nhìn hắn: "Anh không thèm thật à? Thơm thế cơ mà..."
Lâm Chính Nhiên: "Thật không thèm, với lại cũng chỉ là một củ khoai lang thôi."
Tiểu Hà Tình nâng củ khoai lang bốc khói trong tay, dù thèm ăn nhưng vẫn không dám ăn: "Nhưng em cứ cảm thấy một mình ăn không ngon lắm. Hay là anh ăn thử một miếng nhé? Phần còn lại em ăn? Anh thấy thế có được không?"
Lâm Chính Nhiên nhìn vẻ mặt ngước mắt lên của nàng.
"Dù sao thì đồ ngon cũng phải đưa cho anh ăn trước, anh không ăn thì em cũng không thấy ngon miệng đâu." Nàng tỏ vẻ vô tội.
Lâm Chính Nhiên biết nha đầu này tính hay nhõng nhẽo, dứt khoát không dây dưa với nàng nữa.
Hắn há miệng.
Tiểu Hà Tình lập tức hiểu ý, nhanh chóng đưa khoai lang đến bên miệng hắn, nhìn Lâm Chính Nhiên cắn một miếng nhỏ.
Tiểu Hà Tình mới vui vẻ hỏi: "Ngon không anh?"
"Ngon, phần còn lại em ăn đi."
"Vâng ạ!"
Lâm Chính Nhiên ăn xong, trong lòng nàng mới cảm thấy có thể đường đường chính chính ăn khoai, nàng nuốt nước miếng, ngay sau đó há to miệng cắn một miếng lớn vào bụng khoai.
Nóng đến mức nàng xuýt xoa, vừa thổi vừa từ từ nhấm nháp.
Hai mắt híp lại: "Ngọt lắm nha, anh có ăn nữa không?"
"Không ăn, em cứ ăn từ từ thôi, không sợ bỏng à?"
Tiểu Hà Tình lí nhí: "Em biết rồi ạ."
Nói xong nàng lại ăn một miếng lớn, thỉnh thoảng nàng cũng có lúc không nghe lời như vậy, vì thật sự rất ngon.
Đi theo Lâm Chính Nhiên về đến nhà, Lâm Anh Tuấn đang ngồi xem tivi trên ghế sofa.
Ông thấy con trai về cùng Tiểu Hà Tình thì chào hỏi: "Hai đứa cùng về à?"
Tiểu Hà Tình rụt rè chào: "Chào bác ạ."
Lâm Chính Nhiên nói với ba mình: "Hôm nay con với Hà Tình đi chơi một chút, tối con về, à mà hôm nay Hà Tình ở nhà mình."
Lâm Anh Tuấn ừ một tiếng, nhưng lập tức lại "à" lên: "Tiểu Tình Tình hôm nay ở lại đây á?"
Tiểu Hà Tình cũng lần đầu nghe chuyện này, đỏ mặt nhìn Lâm Chính Nhiên.
Lâm Chính Nhiên thấy hai người nghi hoặc nhìn mình chằm chằm, hỏi Hà Tình: "Vậy hay là em về? Tối em lại về trường? Cũng được, tùy em."
Tiểu Hà Tình ấp úng, nàng hoàn toàn không hay biết chuyện này, nói đúng hơn là đã quên béng đi rồi.
"Ta... ta không muốn trở về..."