Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game (Dịch) — Chương 788

Chương 788: Điện thoại bất ngờ

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Dữu Tử Thái Thái

Chương 788: Điện thoại bất ngờ

Hôm sau.

Ánh nắng tháng sáu rất mạnh lại cực nóng.

Khi ánh nắng xuyên qua ban công, chiếu vào mặt Dương Hạo trong phòng ngủ, vị tổng tài vất vả cày cấy cả đêm này cuối cùng cũng mở mắt.

“Nặng quá!”

Cảm nhận trọng lượng trước ngực, Dương Hạo chật vật di chuyển cơ thể trên sô pha rộng lớn lại chen chúc kia.

Phù.

“Có phải chơi hơi quá rồi không?”

Khi Dương Hạo ngồi được dậy, cũng khiếp sợ với một màn trước mắt.

Quần áo rách nát tung tóe khắp nơi, nào là tất chân tơ đen, nào là tất chân lụa trắng, nào là khăn tay, cùng với hai bóng người yểu điệu trên sô pha và trên mặt thảm.

Nhất là bóng người trên sô pha, nếu không phải tố chất thân thể của Dương tổng nhà rất kinh người.

Thì hắn tin chắc rằng mình sẽ bị hai ngọn núi lớn kia đè chết khi đang ngủ.

Nhưng Dương Hạo rất nhanh đã nở nụ cười.

Nên!

Tiêu Mỹ Anh này thực sự là không biết trời cao đất rộng nha.

Lại dám có ý đồ xấu với mình.

Cho dù hai cô cháu cùng lên trận cũng không chịu nổi quả thận Kim Cương Bất Hoại này.

Nhưng không thể không nói, Canh thập toàn đại bổ mặc dù không có tác dụng mang tính thực chất gì, nhưng ngọn lửa nóng bừng bừng kia vẫn khiến cho Dương Hạo cảm thấy không uổng công uống.

Tối thiểu nhất cũng khiến giá trị dục vọng của Dương Hạo tăng cao vài lần.

Mình coi như nhặt được bảo?

Vị quái rừng này đúng là mang đến không ít bất ngờ cho mình.

Đinh linh linh…

Đinh linh linh…

Khi Dương Hạo đang nhớ lại cảnh tượng hoang đường tối qua, tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên trong phòng khách.

Mặc dù âm thanh không to, nhưng Dương Hạo lại nghe thấy rõ ràng.

“Điện thoại của ai?”

Dương Hạo biết tiếng chuông của mình, nhưng tiếng chuông này…

Tìm theo tiếng chuông, khi Dương Hạo lật cơ thể xụi lơ của Tiêu Mỹ Anh lên, lúc này mới phát hiện chiếc điện thoại màu trắng sữa nằm trong khe hở của sô pha.

Nhìn cái tên trên đó, Dương Hạo biết là tìm Tiêu Mỹ Anh.

Dương Hạo vốn không định nhận, nhưng điện thoại lại vang lên lần nữa.

Có lẽ là có chuyện gấp, cho nên Dương Hạo cuối cùng cũng không thể không vỗ vỗ thân thể mềm mại của Tiêu Mỹ Anh: “Này, Tiêu tổng! Dậy đi, điện thoại của cô. . .”

Có lẽ Tiêu Mỹ Anh quá mệt, Dương Hạo gọi thế nào cũng không dậy nổi, bờ môi mềm mại hơi sưng lên mấp máy, nỉ non: “Chủ nhân. . . em không chịu nổi nữa. . .”

Nhìn trạng thái của Tiêu Mỹ Anh bây giờ, Dương Hạo cũng bật cười.

Nghĩ thầm: Có lẽ sau này Tiêu Mỹ Anh không dám đùa với lửa nữa.

Nhưng nhìn điện thoại vang lên không ngừng kia.

Cuối cùng Dương Hạo vẫn không nhịn được mà vỗ xuống bờ mông ngọc đã được cải tạo kia, để lại một dấu bàn tay trên đó.

Ba!

“Dậy đi… người của công ty tìm cô này!”

“A. . .”

Một tiếng kêu đau.

Có lẽ lần này Dương Hạo dùng sức hơi mạnh, hoặc có lẽ là nhắc đến công ty thì có tác dụng.

Nên Tiêu Mỹ Anh kêu đau xong thì cuối cùng cũng mở mí mắt nặng nề ra.

“Dậy rồi?” Dương Hạo nhìn đôi mắt vẫn mê mang của Tiêu Mỹ Anh, liền đưa điện thoại đến trước mặt nàng: “Người của công ty tìm cô kìa! Rất nhiều cuộc gọi nhỡ!”

“Ưm!”

Tiêu Mỹ Anh mặc dù đã tỉnh, nhưng thần trí vẫn hơi mơ hồ.

Nỉ non một lát, bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, đôi mắt mê ly lập tức trợn to.

“Xong đời. . .”

Tiêu Mỹ Anh lập tức tỉnh táo lại, cũng không quan tâm chủ nhân đang bên cạnh, mà cầm điện thoại lên nhận cuộc gọi: “Alo!”

“A. . . Xin lỗi! Xin lỗi! Hôm qua tìm được đối tượng hợp tác, uống hơi nhiều!”

“Xin lỗi boss!”

Người gọi điện thoại rõ ràng là lãnh đạo của công ty giải trí MS.

Tiêu Mỹ Anh rõ ràng là đang dùng tiếng Hàn.

Mà Dương Hạo đương nhiên cũng hiểu được.

Nhìn Tiêu Mỹ Anh còn không lo đến mặc quần áo, chỉ ngồi nghiêm chỉnh, mặt mũi tràn đầy nịnh nọt và khách sáo để nghe điện thoại.

Dương Hạo không khỏi nhíu mày, trong lòng thấy không vui lắm.

Nhưng suy nghĩ một chút, Dương Hạo cũng bình thường trở lại.

Dù sao không phải ai cũng có hack như mình.

Vì sinh hoạt, vì cuộc sống tốt hơn, đây là hiện tượng rất bình thường.

Chẳng lẽ phụ nữ đến với mình không phải là vì tiền sao?

“Cái gì? Công ty bị thu mua rồi?”

“Vâng, tôi biết rồi!”

“Sau khi nhận được tài liệu, tôi sẽ bắt tay vào việc ngay, đồng thời sẽ liên hệ với vị cổ đông mới này!”

Tiêu Mỹ Anh cũng không ngờ, mình mới về nước được một hai ngày, vậy mà công ty đã thay đổi.

Rốt cuộc là ai có năng lực lớn như vậy? Lại thu mua một công ty thâm căn cố đế như công ty giải trí MS?

Hơn nữa còn là người Hoa?

Cúp máy, Tiêu Mỹ Anh vẫn ngu ngơ tại chỗ.

Mình vừa nghe thấy cái gì vậy?

Mà Dương Hạo vẫn luôn ngồi cạnh Tiêu Mỹ Anh thì lại nở nụ cười thần bí.

Xem ra. . . không giấu được nữa rồi.

Mà Tiêu Mỹ Anh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, mặt mũi tràn đầy áy náy, nói với Dương Hạo: “Chủ. . . chủ nhân. . . Em có việc gấp, không thể không rời đi trước!”

Tiêu Mỹ Anh vốn định happy với Dương Hạo xong thì sẽ bàn công chuyện.

Thế nhưng biến cố bất ngờ này, lập tức làm loạn kế hoạch của nàng.

Tạm dừng tất cả hoạt động hợp tác.

Dùng tốc độ nhanh nhất để gặp mặt vị đại lão vừa thu mua công ty kia.

Đây chính là chuyện Tiêu Mỹ Anh cần xử lý ngay và luôn.

Hơn nữa boss tổng ở Hàn Quốc đã lên tiếng.

Nếu lần này Tiêu Mỹ Anh xử lý không tốt, như vậy nàng không cần về công ty nữa.

Nhìn vẻ không nỡ của Tiêu Mỹ Anh, Dương Hạo chỉ mỉm cười nói: “Ha ha… chắc là không cần đâu.”

“Hả?”

Tiêu Mỹ Anh đầu tiên là sững sờ, đang định nói gì đó thì điện thoại trong tay chợt vang lên, là âm báo tin nhắn.

Nhìn màn hình điện thoại sáng lên, Tiêu Mỹ Anh nở nụ cười xin lỗi với Dương Hạo, sau đó cũng không lo được Dương Hạo nói gì, vội vàng mở điện thoại ra xem.

Quả nhiên.

Lãnh đạo công ty đã gửi một phần tài liệu, Tiêu Mỹ Anh không dám chậm trễ, trả lời một câu đã nhận được, rồi lập tức mở tài liệu ra xem.

Dương Hạo nhìn Tiêu Mỹ Anh, sau đó duỗi lưng một cái, rồi nằm lên cặp đùi mềm mại của nàng.

Giày vò cả đêm, khát nữa, cần bổ sung nước.

Ah. . . còn là loại nước có độc kia. . .

Nhưng bây giờ Dương Hạo bách độc bất xâm, giải khát là được.

Mà Tiêu Mỹ Anh thì không để ý hành động của Dương Hạo, chỉ dùng ánh mắt u oán cộng thêm chút áy náy để nhìn Dương Hạo, sau đó lại nhìn vào điện thoại của mình.

Bởi vì nàng cần phải xem văn kiện quan trọng này ngay bây giờ.

Chỉ có điều, khi nàng nhìn thấy thông tin của vị cổ đông mới kia. . .

AAAAAA!!!!!

Một tiếng hét đinh tai nhức óc chợt vang lên trong phòng khách rộng rãi.

Dương Hạo: Móa. . . phản ứng lớn như vậy? Suýt nữa sặc sữa!

“Sao vậy?”

“Sao vậy?”

“Có chuyện gì?”

Tiêu Ngâm Thu vẫn đang ngủ say trên mặt thảm cũng bị đánh thức bởi tiếng hét kinh khủng này.

Nàng mê mang nhìn về phía phát ra âm thanh, cùng với Dương Hạo đang giải khát ở đó.

“Cô cô!”

“Anh Hạo!”

“Sao thế?”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay