Chương 759: Không gây họa dưới đất, lại gây họa trên trời
Hạnh phúc đến quá đột ngột, khiến tốc độ nói chuyện của Tần Quảng Phong nhanh hơn không ít.
Hai năm nay, tài chính ở các nơi đều rất khẩn trương, đại học Giang Thành cũng không lấy được nhiều tài chính từ chính phủ, nếu có một vị đại gia như Dương Hạo tài trợ, vậy dĩ nhiên là chuyện tốt rồi.
Đừng thấy Dương Hạo chỉ nói mở cửa quỹ ngân sách cho đại học Giang Thành, nhưng đây chỉ là bước đầu tiên trong quan hệ của hai bên, bởi vì cái gọi là có lần đầu thì sẽ có lần hai, ai có thể đảm bảo sau này không có hợp tác khác chứ.
Không nói Dương Hạo có khả năng quyên góp cho trường học, cho dù là hợp tác với các xí nghiệp trong tay Dương Hạo, thì trường học cũng giải quyết được vấn đề nghề nghiệp của một bộ phận học sinh tốt nghiệp.
“Lấy của dân dùng cho dân! Xí nghiệp gia nên báo đáp lại xã hội mà!”
Dương Hạo cười ha ha đáp lại, hắn rất am hiểu mấy trò này.
Mà xưa nay Dương Hạo cực kỳ hào phóng trong vấn đề từ thiện, dù sao trước kia cũng có một nhiệm vụ trường kỳ, tiền từ thiện có thể hoàn trả gấp đôi.
Nhiệm vụ này chỉ hạn chế là không thể cố tình ‘vứt tiền qua cửa sổ’, mà lần này không thể tính là vứt tiền qua cửa sổ.
Trên thực tế, nhiệm vụ từ thiện này đã giúp Dương Hạo kiếm không ít tiền, trừ quỹ ngân sách ở trường cũ ra, hắn còn từng quyên góp 200 triệu cho quỹ cô nhi do chính phủ Giang Thành tổ chức.
Huống chi quyên góp tiền còn có thể giảm một bộ phận tiền thuế, cho nên đối với Dương Hạo mà nói, thành lập quỹ khuyến học giúp đỡ học sinh nghèo khó là chuyện tốt, thậm chí có thể nói là một mũi tên trúng ba con chim.
Đầu tiên, hắn có thể kiếm tiền từ nhiệm vụ từ thiện, thứ yếu, hắn có thể kiếm danh tiếng tốt, hơn nữa còn được giảm thuế, cuối cùng là có thể trợ giúp những người cần giúp đỡ.
“Tầm nhìn của Dương tổng đúng là hơn xa người bình thường.” Tần Quảng Phong lập tức tươi cười khen ngợi.
Tần Quảng Phong vốn cho rằng Dương Hạo là một đối tượng có thể kết giao, dù sao có một người bạn làm tỷ phú thì tính thế nào cũng không thiệt.
Mà lúc này, thái độ của Tần Quảng Phong với Dương Hạo đã thay đổi, đây không phải chỉ là có thêm một người bạn tỷ phú, mà đối phương còn có thể trở thành ‘Thần Tài’ của đại học Giang Thành.
Tại xã hội ngày nay, có lẽ mọi người dám bất kính với các thần linh khác, nhưng tuyệt đối không dám đắc tội với Thần Tài!
Ký túc xá công nhân viên chức.
Sau khi trở về phòng mình, Ngô Địch vẫn rơi vào trạng thái đứng ngồi không yên, do dự một lúc lâu, gã lấy điện thoại ra bấm số của thầy giáo Vương Húc Huy.
Đối phương không chỉ là giáo sư giảng dạy các tiến sĩ của đại học Giang Thành, mà còn là một trong mấy phó hiệu trưởng, cũng coi như nhân viên có quyền lực ở trong trường.
“Thầy, xin lỗi đã quấy rầy thầy vào giờ này.”
Điện thoại vang một lúc lâu mới kết nối, âm thanh đầu tiên không phải tiếng của Vương Húc Huy ma là tiếng cụng ly.
Rất rõ ràng, Vương Húc Huy đang dự một bữa tiệc nào đó.
“Tiểu Ngô, em chờ một lát, để thầy ra chỗ khác nghe máy.”
“Điện thoại của học sinh, chắc là có chuyện gì đó, mọi người cứ uống trước đi. . .”
Giọng nói của Vương Húc Huy truyền ra, câu đầu tiên là nói với Ngô Địch, câu sau tự nhiên là nói với mấy người trên bàn rượu.
Âm thanh ồn ào càng lúc càng nhỏ, mãi đến khi biến mất không còn nữa.
Một lát sau, giọng nói của Vương Húc Huy lại vang lên: “Nói đi, có chuyện gì?”
Ngô Địch là khóa tiến sĩ cuối cùng mà Vương Húc Huy giảng dạy, dạy xong khóa này, Vương Húc Huy sẽ tập trung vào công việc hành chính.
Hiệu trưởng Lý Trường Giang của đại học Giang Thành sắp về hưu, ba phó hiệu trưởng đều đang nhìn chằm chằm vào cái ghế đó, tuy nói cấp trên có thể điều một vị hiệu trưởng mới đến, nhưng ba vị phó hiệu trưởng vẫn có cơ hội.
Vương Húc Huy muốn tập trung vào công việc hành chính, chính là vì muốn ngồi lên cái ghế đó.
Hiệu trưởng của đại học Giang Thành xưa nay đều là một chức vụ khá cao trong thể chế, có quyền lực tuyệt đối, cho nên ai ngồi ở vị trí này, chính là nhân vật số một của đại học Giang Thành.
“Thầy, hình như em phạm sai lầm rồi.”
Ngô Địch xem như môn sinh đắc ý của Vương Húc Huy, bằng không đối phương cũng không đề cử gã ở lại trường học.
“Hình như? Nói rõ ra xem.”
Giọng điệu của Vương Húc Huy rất nghiêm túc, lúc này ông ta đang đứng cuối hành lang của một khách sạn xa hoa nào đó, xuyên qua lớp cửa sổ thủy tinh, có thể nhìn thấy cảnh đêm rực rỡ của Giang Thành.
Nhưng lời nói của môn sinh đắc ý lại làm ông ta không có tâm tư thưởng thức cảnh đẹp trước mặt, Ngô Địch là ông ta đề cử ở lại trường, cũng là học sinh của ông ta, tự nhiên chính là vây cánh đáng tin của ông ta.
Chờ Ngô Địch đứng vững gót chân trong trường, thậm chí có thể trở thành một trợ giúp khi ông ta tranh cướp cái ghế hiệu trưởng.
Bởi vậy Vương Húc Huy rất coi trọng Ngô Địch, ông ta hiểu rõ Ngô Địch, nếu không phải chuyện lớn thì sẽ không tìm mình.
“Là. . . là em và một nữ sinh viên có liên hệ tương đối thường xuyên. . .”
Loại chuyện này rất khó mở miệng, Ngô Địch tổ chức ngôn ngữ một lúc lâu, cuối cùng mới kể rõ đầu đuôi.
“Hồ đồ! Sao có có thể phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy chứ! Đầu óc em chỉ để làm cảnh à?”
Vương Húc Huy giận không có chỗ phát tiết, nam giáo viên sợ nhất là có tin đồn trăng hoa với nữ học sinh.
Loại tin này mặc kệ thật hay giả thì tốc độ truyền bá cũng vô cùng kinh người, có thể hủy hoại một người.
Mắng xong, Vương Húc Huy lại cau mày hỏi: “Tần Quảng Phong nói thế nào?”
“Cũng không nói gì, ý là sẽ thảo luận việc này với các lãnh đạo trường học vào cuộc họp ngày mai, sau đó mới có kết quả!” Ngô Địch nhỏ giọng đáp lại.
“Họp thảo luận?”
Vương Húc Huy đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, yên lặng suy tư.
“Thầy, còn có một vấn đề! Bạn trai của Vương Băng Như là Dương Hạo, nghe nói đó là một tỷ phú có tài sản lên đến trăm tỷ!”
Vừa rồi Ngô Địch không dám nói đến Dương Hạo, gã cân nhắc một lát, cảm thấy nếu không đề cập đến Dương Hạo thì có vẻ như hơi vô nghĩa.
Dù sao đối phương rất có thể là nhân vật mấu chốt trong chuyện này.
“Dương Hạo? Tỷ phủ?”
Vương Húc Huy đang suy tư lập tức kinh hãi, giọng nói đề cao hơn tám độ.
“ý của em là, em đắc tội với người ta rồi??”
Giọng nói của Vương Húc Huy rất cao, bình thường giọng ông ta rất trầm, lúc này đã hơi chói tai.
“Xem như. . .xem như thế đi. . .”
Ngô Địch lắp bắp đáp lại, từ phản ứng của thầy, chuyện này có vẻ như còn nghiêm trọng hơn gã nghĩ, khiến gã bắt đầu khẩn trương.
“Tiểu Ngô, em bình thường làm việc rất chững chạc, tại sao lần này lại làm việc ngu ngốc như vậy? Không gây họa thì thôi, vừa gây họa đã là họa lớn bằng trời rồi!”
Vương Húc Huy lại bắt đầu giận dữ mắng mỏ, nhưng có thể nghe ra, trong giọng nói của ông ta cũng tràn đầy bất đắc dĩ.