Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game (Dịch) — Chương 749

Chương 749: Ông chủ nhỏ Dương Hạo? (2)

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Dữu Tử Thái Thái

Chương 749: Ông chủ nhỏ Dương Hạo? (2)

“Giảm giá thì thôi đi!” Vương Băng Như trầm ngâm chốc lát, liền lắc đầu: “Hai người đi ăn đi, bữa này coi như mình mời!”

Nói đùa cái gì, giảm vài đồng mà còn cần gọi Dương đại ca nhà mình?

Nhưng theo Lộ Minh và Chu Tiểu Nhã, lời giải thích này của nàng lại giống như che giấu, Lộ Minh lập tức nói: “Băng Như, em không đi ăn thì mời gì chứ!”

“Nói với bạn trai một tiếng, giảm giá là được rồi, dù sao bạn trai em cũng là chủ mà, giảm giá chỉ là một câu nói thôi mà.”

“Đúng vậy, Băng Như, cậu gửi tin nhắn qua là được! Sao có thể để cậu mời chứ!”

Chu Tiểu Nhã cũng phụ họa theo, có thể trên người nàng cũng có thuộc tính ‘liếm chó’, nhanh như vậy đã đứng về phe nam thần.

Thấy hai người nói vậy, Vương Băng Như nhíu mày một cái, chẳng lẽ vì chuyện nhỏ này mà phải gọi điện thoại cho Dương đại ca nhà mình?

Hay là nói với chị Mỹ Trúc một tiếng đi!

Vương Băng Như đã đến tiệm lẩu Dương Ký rất nhiều lần, nhất là nhà hàng số 6 ở đường Tinh Vân, nên đã quen biết với Từ Mỹ Trúc, mặc dù không thân, nhưng hai người đều biết đối phương rất có thể là người của Dương đại ca, cho nên cả hai đều rất khách khí với nhau.

Mà khi Vương Băng Như đang tìm wechat của Từ Mỹ Trúc, thì một giọng nam chợt vang lên sau lưng nàng: “Giảm giá là không có vấn đề, hai người có thể đi qua ăn ngay bây giờ.”

Nghe thấy giọng nói này, thân thể mềm mại của Vương Băng Như lập tức run lên, nàng còn tưởng mình nghe nhầm.

Tuy nhiên, khi nàng quay người và nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia, lập tức kích động kêu lên: “Dương đại ca, là anh thật nha!”

Gần đây Dương Hạo vẫn luôn ở Hỗ Thành, trên internet có không ít tin tức về hắn, nên Vương Băng Như cho rằng Dương Hạo vẫn ở Hỗ Thành, không ngờ bỗng nhiên lại xuất hiện trước mặt mình.

Hưng phấn xong, nàng lập tức nhào vào trong ngực Dương Hạo!

Mà Lộ Minh và Từ Mỹ Trúc thấy cảnh này thì đều choáng váng, từ khi khai giảng đến nay, Vương Băng Như vẫn luôn có danh hiệu ‘khoa hôi lạnh lùng’, trên diễn đàn thường xuyên gọi nàng như vậy.

Nhưng mà, giờ phút này vị hoa khôi lạnh lùng này lại nhào vào ngực một người đàn ông xa lạ, chủ động và nhiệt tình như biến thành người khác!

Đã nói là hoa khôi lạnh lùng mà!

Kết quả chỉ lạnh lùng trước mặt chúng tôi đúng không!

Khóe miệng Lộ Minh co quắp vài cái, Vương Băng Như đối xử lạnh nhạt với mình, lại nhiệt tình với người đàn ông trước mắt, điều này khiến gã rất khó chịu.

Ôm một lát, Vương Băng Như mới ngẩng đầu lên hỏi: “Dương tổng, anh về bao giờ vậy?”

“Vừa mới về.” Dương Hạo cười đáp.

Mà Vương Băng Như thì nghĩ là: Dương đại ca vừa về đã đi tìm mình!

Moa!!!

Vương Băng Như hưng phấn hôn lên mặt Dương Hạo một cái.

Lộ Minh thấy cảnh này thì hoàn toàn không nhịn nổi.

Chu Tiểu Nhã ở bên cạnh thì trợn tròn mắt, nàng quen biết Vương Băng Như dù không lâu lắm, nhưng từ khỉ biết đối phương, thì Vương Băng Như chưa từng nhiệt tình và có phóng thích cảm xúc như này với bất kỳ người đàn ông nào.

Thậm chí bình thường Vương Băng Như còn rất ít nói chuyện với đàn ông, hầu như đều là đám con trai kia chủ động bắt chuyện, Vương Băng Như mới qua loa một hai câu.

Ban đêm khi các chị em trong phòng nói chuyện, có người nói soái ca và cơ bụng sáu múi, vân vân. . .Nhưng Vương Băng Như đều không tham gia vào, Chu Tiểu Nhã còn từng cho rằng, có phải Vương Băng Như không có hứng thú với đàn ông?

Nhưng bây giờ xem ra, không phải bạn cùng phòng không có hứng thú, mà là người kia còn chưa xuất hiện mà thôi.

“Xin chào, tôi là Lộ Minh, nghiên cứu sinh năm hai của đại học Giang Thành. Xin hỏi anh là?”

Lộ Minh hơi bình tĩnh lại, liền chủ động nói chuyện với Dương Hạo.

Trên thực tế, gã vẫn không phục, người đàn ông này chỉ cao hơn mình một chút, còn tướng mạo thì nhiều nhất là chia năm năm!

Hơn nữa, mình trẻ tuổi hơn đối phương!

Tổng hợp lại, so sánh ra thì Lộ Minh không cảm thấy mình thua, tiếp đó lại là vì thái độ khác biệt một trời một vực của Vương Băng Như.

Dựa vào cái gì chứ??

“Xin chào, Dương Hạo.”

Dương Hạo xưa nay đều rất lễ phép, nhìn Lộ Minh và báo tên của mình.

“Dương Hạo? Cái tên này rất quen!”

Nghe thấy hai tiếng ‘Dương Hạo’, Chu Tiểu Nhã không khỏi lẩm bẩm.

Lộ Minh thì rất ít khi hóng drama trên mạng, cũng rất ít khi lướt TikTok, nghe cái tên Dương Hạo này thì không có phản ứng gì, gã tiếp tục hỏi: “Anh là chủ của tiệm lẩu Dương ký?”

“Ừm!”

Dương Hạo gật đầu.

Thật ra trong tất cả thân phận của hắn, thì hắn thích nhất là cái thân phận này.

Dù sao sản nghiệp còn lại cũng là do cha hack tặng, chỉ có tiệm lẩu Dương Ký là của chính hắn!

Thật ra khi tiệm lẩu còn chưa phá sản, hắn là một ông chủ nhỏ của năm tiệm lẩu, cuộc sống vẫn rất thoải mái!

Nhưng biết sao giờ, phú quý đầy trời cứ phải rơi vào đầu hắn!

Cuộc sống bây giờ so với lúc trước, Dương Hạo chỉ có thể nói một câu: Có tiền thật tốt!

Chủ của năm tiệm lẩu có thể làm được gì?

Nào có thoải mái bằng tỷ phú!

Chờ đến cấp bậc của Dương Hạo, bạn sẽ biết 99,99% đồ vật trên thế giới này, đều có thể mua được bằng tiền.

Nếu như bạn cảm thấy không mua được, đó chính là do bạn không đủ tiền!

Thấy Dương Hạo thừa nhận thân phận của mình, Lộ Minh càng buồn bực hơn, gã không ngờ bạn trai của Vương Băng Như lại là chủ nơi đó thật!

Dù cho Dương Hạo chỉ là một ông chủ nhỏ, nhưng vẫn có chút tiền, không phải loại học sinh nghèo như gã có thể so sánh, thế nhưng ánh mắt của Vương Băng Như cũng quá thiển cận rồi.

Tiệm lẩu là không thể lâu dài, hiện giờ làm ăn tốt không có nghĩa là sau này cũng vậy, nói không chừng sẽ có ngày phá sản, cũng giống như thời kỳ đeo khẩu trang kia, đã có biết bao nhiêu tiệm lẩu phá sản.

Thân là nghiên cứu sinh đại học Giang Thành, hình tượng của bản thân lại rất tốt, kết quả lại tìm một ông chủ tiệm lẩu?

Đây chính là ánh mắt thiển cận, tầm nhìn hạn hẹp!

Lộ Minh thầm thở dài, có chút tiếc nuối thay Vương Băng Như, đương nhiên, ghen ghét mới là chủ yếu.

Một ông chủ tiệm lẩu mà lại cướp nữ thần của mình!

Lộ Minh bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Ông chủ Dương, mạo muội hỏi một câu, anh từng học đại học chưa?”

“Ừm, đại học thì có! Học viện kinh tế tài chính Giang Thành.”

Dương Hạo báo tên trường cũ của mình, trước đó khi không có tiền, mỗi lần Dương Hạo nói ra tên trường cũ thì lại hơi hổ thẹn, dù sao đây cũng chỉ là một trường hạng hai.

Nhưng bây giờ, đối với người như Dương Hạo mà nói thì tốt nghiệp ở trường nào cũng không có ý nghĩa gì, mỗi lần nhắc đến trường cũ thì hắn chỉ cảm thấy tương đối thân thiết, còn có thể nhớ đến bạn gái thời đại học Vu Nhiễm Nhiễm.

Tóm lại, có thể nhớ tới thì đều là kỷ niệm đẹp, đây là vì tâm lý đã thay đổi.

Lộ Minh cảm thấy loại người như Dương Hạo có thể chưa từng đi học, kết quả đối phương nói mình tốt nghiệp Học viện kinh tế tài chính Giang Thành, điều này khiến gã hơi bất ngờ.

Tuy nhiên, Học viện kinh tế tài chính Giang Thành có cấp bậc gì?

Căn bản không thể so sánh với đại học Giang Thành!

Huống chi Lộ Minh còn là nghiên cứu sinh của Học viện kinh tế tài chính Giang Thành, cảm giác ưu việt mà gã luôn tìm kiếm đã sinh sôi!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay