Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game (Dịch) — Chương 745

Chương 745: Cơ hội giả heo ăn thịt hổ (2)

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Dữu Tử Thái Thái

Chương 745: Cơ hội giả heo ăn thịt hổ (2)

“Lợi hại! Đúng là tuổi trẻ tài cao!”

Dương Hạo giơ ngón tay cái lên, cười tán thưởng.

“Dù lợi hại đến đây cũng chỉ là một người làm thuê! Không được làm chủ như anh Dương!”

Vương Húc không phải không biết đối nhân xử thế, lập tức đáp lại một câu.

Sau đó, gã lại nhìn Quan Manh Manh: “Manh Manh, chúng tad wechat đi, sau này thường liên hệ.”

“Hử. . .”

Quan Manh Manh nhíu mày, nàng và Vương Húc mặc dù là bạn cấp ba, nhưng nhiều năm không gặp cũng không liên hệ gì, ngày xưa quan hệ cũng bình thường, cho nên nàng căn bản không muốn thiết lập liên hệ với đối phương, nhưng từ chối thì lại không hay cho lắm.

Vương Húc còn tưởng Quan Manh Manh cân nhắc cảm nhận của Dương Hạo, liền quay đầu hỏi: “Anh Dương không ngại chứ?”

“Đương nhiên không ngại!” Dương Hạo nhún vai, rộng lượng nói: ‘Bạn học cũ mà,d wechat cũng có gì đâu.”

“Ha ha, anh Dương không sợ tôi đập chậu cướp hoa sao??” Vương Húc nửa đùa nửa thật nói: “Manh Manh chính là hoa khôi của chúng tôi đấy!”

“Nếu có thể thì đó là bản lĩnh của cậu.” Dương Hạo cũng đáp lại như đang nói đùa.

“Xem ra anh Dương rất tự tin nha!’

Vương Húc híp mắt lại, trong lòng hơi khinh thường, gã du học về, hoàn cảnh gia đình không tệ, tướng mạo trung thượng, luôn không thiếu người theo đuổi, cho nên rất có cảm giác ưu việt.

Mà vừa nhìn đã biết Dương Hạo nhiều tuổi hơn, lại chỉ là kinh doanh nhỏ lẻ, nhìn thế nào cũng không bằng gã!

“Nếu anh Dương nói vậy, thế tôi phải cạnh tranh công bằng rồi!”

Vương Húc nhún vai, ra vẻ nếu tôi mà ra tay thì anh không đến lượt.

“Dương đại ca, em ăn xong rồi, chúng ta đi thôi!”

Lúc này, Quan Manh Manh vẫn không lên tiếng bỗng nhiên mở miệng.

Vương Húc càng nói càng quá, Quan Manh Manh đã hơi giận, nhưng nàng vẫn cho Vương Húc chút mặt mũi, không trực tiếp diss tên này.

“Được!”

Dương Hạo biết Quan Manh Manh không muốn để ý đến Vương Húc, liền gật đầu một cái.

Nghe vậy, Vương Húc nhanh chóng lấy điện thoại ra, nói: “Manh Manh,d wechat đi! Sau này thường liên hệ!”

“Điện thoại hết pin! Lần sau đi!” Quan Manh Manh qua loa lấy lệ một câu.

Chỉ có điều, cái cớ này đúng là quá qua loa, bởi vì nàng mới cầm điện thoại nhắn tin cho mẹ, bây giờ lại nói điện thoại hết pin.

Khóe miệng Vương Húc giật giật hai cái, vừa rồi gã cũng nhìn thấy Quan Manh Manh cầm điện thoại lên, cho nên lý do này rõ ràng là cái cớ.

Quan Manh Manh rõ ràng là không muốnd wechat với gã!

Nhưng Vương Húc cho rằng, đây là vì Dương Hạo đang ở đây, Quan Manh Manh sợ bạn trai ghen, hoặc là có nàng muốn kết bạn với mình, nhưng lại không thể biểu hiện ra trước mặt bạn trai mà thôi.

Nghĩ đến đây, Vương Húc nhìn về phía Dương Hạo: “Anh Dương, có phải anh quá nghiêm khắc với Manh Manh rồi không?”

“Cho dù hai người đang yêu đương, nhưng mỗi người đều có bạn bè riêng mà, không thể bắt Manh Manh không thể kết bạn chứ?”

“Hành vi của anh là không đúng, cuối cùng vẫn là do anh không tự tin, chỉ có thể nói là do anh không đủ mạnh, cho nên mới dùng cách này để hạn chế bạn gái của mình. . .”

Vương Húc rất đắc ý.

Mà Dương Hạo thì không còn gì để nói.

Mẹ nó, cậu em này bị thần kinh à!

Mới quen biết vài phút, vậy mà đã dạy đời mình rồi!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quan Manh Manh đã đen lại, nàng là một người tốt tính, nhưng lúc này cũng đã giận rồi.

“Vương Húc, câm miệng đi! Tôi chỉ không muốn kết bạn với cậu thôi, không liên quan đến Dương đại ca!”

“Hả??”

Vương Húc nhướng mày, có chút khó tin nhìn về phía Quan Manh Manh, gã vốn cho rằng Dương Hạo mới là kẻ đầu têu.

Kết quả, Quan Manh Manh lại đáp như vậy.

Bị uy hiếp?

Hay là bị

Vương Húc lập tức nghĩ ra mấy khả năng, gã lại nhìn Dương Hạo một chút, lại nhìn Quan Manh Manh một chút, nghiêm túc nói: ‘Manh Manh, có phải cậu bị uy hiếp rồi không?”

“d wechat thôi mà, có phải chuyện gì to tát đâu!”

“Cậu phải có nhân cách của mình, không cần cân nhắc cảm nhận của bất kỳ ai.”

“Huống chi chúng ta là bạn học cũ, quen biết nhau lâu hơn anh ta nhiều, đúng không?”

Quan Manh Manh trực tiếp bó tay rồi, nàng cũng lười giải thích, không nói một lời mà kéo tay Dương Hạo: “Dương đại ca, chúng ta đi!”

“Ừm!” Dương Hạo khẽ gật đầu, đứng lên đi theo Quan Manh Manh ra ngoài.

Tuy nhiên, Vương Húc lại không chịu từ bỏ, đi theo noi: “Manh Manh, cậu sợ anh ta như vậy sao? Lẽ nào anh ta từng có hành vi bạo lực với cậu? Nếu là thật, vậy cậu có thể báo cảnh sát, không cần khuất phục, mình có thể trợ giúp cậu!”

Vương Húc cảm thấy hành vi của vị bạn học cũ này nhất định không phải thật lòng.

Loại đàn ông có điều kiện tốt như gã, tuyệt đối là món ăn ngon của các chị em phụ nữ, điểm này Vương Húc rất tự tin, gã không tin Quan Manh Manh thậm chí còn không muốnd wechat với mình.

Dương Hạo thực sự không nhìn được nữa, lườm cậu em này một cái: “Tự tin là việc tốt, nhưng tự tin quá thì chính là tự cho là đúng rồi!”

“Anh cảm thấy tôi tự cho là đúng?”

Vương Húc không tiện nói nặng lời với Quan Manh Manh, nhưng với Dương Hạo thì lại khác.

“Chẳng lẽ không phải?” Dương Hạo nhún vai: “Thái độ của Manh Manh đã hết sức rõ ràng!”

“Manh Manh là bị anh tẩy não, bằng không tại sao ngay cảd wechat cũng không nguyện ý?”

Nói xong, Vương Húc vừa nhìn về phía Quan Manh Manh vừa nói: “Manh Manh, cậu cảm thấy tôi không bằng anh ta sao?”

“Cậu cũng biết điều kiện nhà tôi rồi, tôi cũng biết điều kiện nhà cậu, huống chi tôi còn trẻ tuổi hơn anh ta, đúng không?”

“Cho nên, tôi không bằng anh ta ở điểm nào?”

Vương Húc không cam lòng.

Hôm nay có thể gặp được Quan Manh Manh ở đây, Vương Húc cảm thấy đây là duyên phận trời ban cho mình, không có lý do không quý trọng.

Nhất là, gã cảm thấy bạn trai của Quan Manh Manh kém xa mình!

“Cậu đúng là tự cho là đúng!” Quan Manh Manh triệt để bó tay rồi, nàng trừng mắt với vị bạn học cũ này, nghiêm mặt nói: “Cậu hoàn toàn không thể so sánh được với Dương đại ca!”

“Hử? Ý của cậu là tôi kém xa anh ta?”

Vương húc nhíu chặt lông mày, rất là không phục.

Nhưng gã vừa nói ra, một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng vang lên phía sau gã: “Quản lý Vương, anh rất tự hiểu lấy mình đấy! Ừm, trở về tổng bộ làm thủ tục nghỉ việc đi!”

“Hả???”

Giọng nói phía sau hơi quen thuộc, Vương Húc vô thức quay người, tiếp đó liền nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc.

“Tô tổng?? Sao ngài lại ở đây!”

Nơi không xa sau lưng Vương Húc, tổng giám đốc địa sản Tinh Duyệt Tô Tiểu Hi đang khoanh tay đứng đó, trong đôi mắt đẹp tràn đầy sương lạnh.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay