Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game (Dịch) — Chương 730

Chương 730: Thu mua (2)

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Dữu Tử Thái Thái

Chương 730: Thu mua (2)

Ngụy Minh Quân vừa đi vừa hỏi: “Xưởng trưởng, nghe nói người đến là một đại gia có tài sản trăm tỷ? Thật không?”

“Anh biết cũng nhiều đấy! Là Khang Chí Siêu nói chứ!”

Trịnh Đông Sơn cười ha ha đáp một câu, trừ ông và con trai thì chỉ có Khang Chí Siêu biết tin này.

Bây giờ Ngụy Minh Quân biết nhiều như vậy, nhất định là Khang Chí Siêu nói rồi.

“Đúng, chủ nhiệm Khang mới lên lầu.” Ngụy Minh Quân gật đầu.

“Khang Chí Siêu này cũng thật là, không biết giữ mồm giữ miệng. . .”

Trịnh Đông Sơn cảm khái một câu, sau đó nói: “Vị Dương tổng kia đúng là có giá trị con người hơn trăm tỷ, nhưng người ta có cụ thể bao nhiêu tiền thì tôi cũng không rõ.”

“Hơn nữa, chuyện hợp tác cũng chưa đâu vào đâu, tôi còn chưa nói với cậu ta về chuyện này, nhưng với trình độ thông minh của vị Dương tổng kia, chắc hẳn đã hiểu rõ rồi.”

“Tôi đã hẹn người ta 10 giờ, anh đi phụ trách công việc tiếp đãi đi.”

“Người ra, 10 phút sau sẽ tổ chức hội nghị cấp cao!”

“Thông báo cho Khang Chí Siêu, bảo anh ta cũng tham gia!”

Ngụy Minh Quân là xưởng phó phụ trách hành chính, tiếp đãi chính là việc của y.

“Được, tôi lập tức chuẩn bị!”

Đã hiểu rõ đại khái, Ngụy Minh Quân lên tiếng xong cũng không truy hỏi nhiều, mà vội vàng đi chuẩn bị công việc.

Mười phút sau.

Trong phòng họp.

Trịnh Đông Sơn ngồi ở giữa, các quản lý cấp cao khác của xưởng sắt thép Hướng Dương ngồi ở hai bên trái phải.

Khác với trước kia, Khang Chí Siêu vốn không có tư cách tham gia hội nghị cấp cao, lần này lại có mặt, nhưng bởi vì cấp bậc quá thấp, nên chỉ ngồi ở cuối bàn.

Dù vậy, Khang Chí Siêu vẫn rất hưng phấn, đây là hội nghị cấp cao của nhà xưởng, trước đó ông còn không có tư cách tham gia, mà bây giờ thì đã được mời.

Chủ đề của hội nghị đã rất rõ ràng, chính là làm tốt công việc tiếp đãi, nghênh đón Dương Hạo.

“Lần khảo sát này là một cơ hội vô cùng tốt với nhà xưởng của chúng ta, cho nên các bộ môn và ban ngành phải lấy ra bộ mặt tốt nhất, đừng để Dương tổng người ta đến khảo sát lại thất vọng mà về. . .”

Trịnh Đông Sơn nói rất nhiều, ông cực kỳ coi trọng lần khảo sát này, cho nên bố trí vô cùng cẩn thận.

Lúc hội nghị sắp kết thúc, Trịnh Đông Sơn nhìn về phía Khang Chí Siêu ở cuối bàn, hỏi: “Chủ nhiệm Khang, anh và Dương tổng là họ hàng thân thích, anh hiểu Dương tổng hơn chúng tôi, cho nên anh có ý kiến gì không?”

Trịnh Đông Sơn vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn vào Khang Chí Siêu, ngoại trừ Trịnh Đông Sơn và Trương Phong Thu, thì mọi người ở đây đều không biết quan hệ của Khang Chí Siêu và Dương Hạo.

Cho nên, khi nhìn thấy Khang Chí Siêu đến họp, không ít người đều cho rằng Trịnh Đông Sơn muốn đề bạt Khang Chí Siêu.

Nhưng không ngờ là, hóa ra là vì Khang Chí Siêu có quan hệ họ hàng với vị Dương tổng kia.

Thấy mình bị điểm danh, Khang Chí Siêu lập tức ưỡn ngực, ông cảm thấy rất hãnh diện, thậm chí có chút kiêu ngạo.

Xem đi, khách quý mà toàn bộ nhà máy đều phải coi trọng, lại là họ hàng của tôi!

Chỉ hỏi các người có bất ngờ hay không!

Khang Chí Siêu đắc ý nhìn lãnh đạo trực tiếp Tôn Hải đang ngồi cạnh, người sau là chủ nhiệm bộ hậu cần, bởi vì quan hệ không tốt với Khang Chí Siêu, nên bình thường cũng hay làm khó Khang Chí Siêu, bởi vậy Khang Chí Siêu vẫn rất muốn báo thù đối phương.

“Xưởng trưởng, tôi nghe lệnh của ngài, ngài bảo tôi làm gì tôi sẽ làm cái đó!”

“Tuy nhiên, tôi cảm thấy nếu để tôi ở trong đoàn tiếp đón thì sẽ tốt hơn. . .” Khang Chí Siêu nói thẳng yêu cầu của mình.

“Nhất định rồi!” Trịnh Đông Sơn khoát tay, nói: “Vừa rồi tôi quên nói, anh nhất định phải gia nhập vào đoàn tiếp đón, lát nữa cùng tôi đi nghênh đón Dương tổng!’

“Được rồi!”

Khang Chí Siêu vui vẻ ra mặt, tiếp đó dùng khóe mắt liếc nhìn Tôn Hải, vị lãnh đạo trực tiếp này của mình cũng không có tư cách tiến vào đoàn tiếp đón.

Cho nên Khang Chí Siêu rất vui sướng, thậm chí còn cảm thấy chẳng mấy chốc mình sẽ lên thay Tôn Hải.

Hội nghị kết thúc.

Tất cả các bộ môn và ban ngành đều đi xuống chuẩn bị.

Khoảng 9:50.

Trịnh Đông Sơn dẫn theo một đám quản lý cao tầng của nhà xưởng và Khang Chí Siêu đi ra cổng nhà xưởng để nghênh đón.

Một đám người chờ chốc lát, liền nhìn thấy một chiếc Rolls Royce ở phía xa xa đang tiến lại gần.

“Đến rồi!”

Không biết là ai lên tiếng, ánh mắt của tất cả mọi người lập tức nhìn qua đó.

Dương Hạo không ngờ Trịnh Đông Sơn lại dẫn người ra cổng chờ mình, đãi ngộ này đã bằng lãnh đạo tỉnh xuống thị sát rồi.

Tài xế dừng xe xong, Dương Hạo và Hoàng Thanh xuống xe.

“Dương tổng!”

“Ngài thật đúng giờ!”

Trịnh Đông Sơn tươi cười nghênh đón, ông hẹn Dương Hạo 10 giờ, lúc này là 9:55, Dương Hạo còn đến sớm 5 phút.

“Tất nhiên, đã hẹn thì không thể đến muộn được!”

“Tôi ghét nhất là người không đúng giờ!”

Dương Hạo qua loa một câu, ánh mắt lướt qua đám đông, tiếp đó liền nhìn thấy ba khuôn mặt quen thuộc là Trương Phong Thu, Khang Chí Siêu và Trịnh Đại Bằng.

Hắn chào hỏi với Khang Chí Siêu và Trịnh Đại Bằng trước, cuối cùng lại gật đầu với Trương Phong Thu, đối phương cũng gật đầu với hắn, hai người đều ăn ý mà không nói gì, tựa như mọi chuyện ở phòng trà đều chưa từng xảy ra vậy.

“Dương tổng, mời vào trong.”

“Tôi đưa cậu đi thăm quan trước, xưởng sắt thép Hướng Dương của chúng tôi rất rộng, không nói đến thứ khác, chỉ tính đất đai thôi cũng đã có giá trị không nhỏ rồi.”

Trịnh Đông Sơn nhiệt tình mời, thuận miệng nói đến đất đai, đây là đang nói cho Dương Hạo biết, đất đai của xưởng sắt thép Hướng Dương rất đáng tiền.

Mà đất đai lại rất dễ bị xem nhẹ, dù sao với thị trường bất động sản bây giờ, rất nhiều đất đai đều bị bỏ không.

Tuy nhiên, cho dù thị trường bất động sản không tốt, mảnh đất rộng lớn của xưởng sắt thép Hướng Dương cũng đáng giá không ít tiền, huống chi đây là đất thương nghiệp, không phải đất để xây nhà.

Dương Hạo cười gật đầu, trước khi đến thì hắn đã lên kế hoạch, tổng kết lại chính là bốn chữ: Nhìn nhiều nói ít!

Thế là, Dương Hạo như một vị khách du lịch, bắt đầu đi theo đoàn người Trịnh Đông Sơn, tham quan nội bộ xưởng sắt thép Hướng Dương.

Quá trình tham quan này kéo dài hơn một tiếng, chỗ nên xem cũng đã xem xong, lúc này Trịnh Đông Sơn mới đưa Dương Hạo đến phòng họp.

“Dương tổng, tôi cũng không vòng vo nữa.”

“Hôm qua tôi đã nói đến hợp tác đúng không, thật ra hạng mục hợp tác này chính là xưởng sắt thép Hướng Dương, hiện giờ nhà xưởng của chúng tôi đang muốn đầu tư bỏ vốn để cải cách. . .”

Sau khi ngồi xuống, Trịnh Đông Sơn vào thẳng vấn đề, nên làm nền thì đã làm nền trong quá trình tham quan rồi, ông muốn thăm dò ý định của Dương Hạo.

Nghe Trịnh Đông Sơn nói xong, Dương Hạo mỉm cười: “Không gạt xưởng trưởng, tôi cũng có hứng thú với xưởng sắt thép Hướng Dương, có điều, tôi không muốn nhập cổ phần, mà là muốn thu mua toàn bộ!”

Hả???

Thu mua toàn bộ?

Dương Hạo dứt lời, phòng họp lập tức rơi vào yên tĩnh, trên mặt đám người Trịnh Đông Sơn và Ngụy Minh Quân đều viết đầy khiếp sợ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay