Chương 655: Đời như kịch, tất cả đều dựa vào diễ
Nghe nói hai người muốn so tài, Diệp Thư Viện còn chưa lấy lời khai xong đã đi ra ngoài.
“Đội trưởng Bành, anh làm vậy có hơi quá đáng đấy!”
“Chúng tôi là người bị hại, tại sao còn phải đánh nhau??”
Tuy vừa rồi Dương Hạo đã thể hiện thực lực vượt qua nhận thức của nàng, nhưng dù sao Bành Như Hải cũng là cảnh sát hình sự, nghe nói còn từng nhận được huy chương đồng trong giải thi đấu của ngành, có thể nói, người ta đánh nhau là chuyên nghiệp.
Cho nên, Diệp Thư Viện vẫn rất lo lắng, hiện giờ nàng không biết Dương Hạo đã làm thế nào để đánh gục đám người Triệu Hổ, có dùng thủ đoạn đầu cơ trục lợi nào đó hay không.
Bởi vậy nàng vô thức cho rằng Dương Hạo không đánh lại một người chuyên nghiệp như Bành Như Hải.
Mà Dương Hạo chính là ‘ân nhân cứu mạng’ của nàng nha!
Lúc này Diệp Thư Viện còn chưa biết, thật ra đám người Triệu Hổ đến là vì Dương Hạo, hai người ngồi xe của Diệp Kiến Nghiệp, cho nên Diệp Thư Viện mới cho rằng đối phương nhằm vào Diệp gia, thậm chí là nhằm vào nàng.
Bởi vậy, dưới cái nhìn của nàng thì Dương Hạo đã giúp Diệp gia bọn họ.
Như thế, Diệp Thư Viện tất nhiên không thể trơ mắt nhìn Dương Hạo bị Bành Như Hải bắt nạt!
Thậm chí nàng còn âm thầm kéo Bành Như Hải vào danh sách đen của mình, cảm thấy đối phương rất khó hiểu!
“Không có gì, so tài mà thôi!”
Dương Hạo cười khoát tay, ra hiệu Diệp Thư Viện lùi lại vài bước.
Bành Như Hải nói theo: “Diệp tiểu thư yên tâm, tôi sẽ nương tay, sẽ không làm Dương tổng bị thương.”
Bành Như Hải nói nghe có vẻ rất khách khí, nhưng thực ra rất gợi đòn, giống như hắn nhất định sẽ thắng vậy.
Dương Hạo cười cười, không đấu võ miệng với tên này.
Mã Thiên Kiều đám trong người thì tiến lại gần Diệp Thư Viện, nhỏ giọng nói: “Yên tâm đi, sư phụ nhất định sẽ thắng.”
“Anh ấy là sư phụ của cô? Dạy cô kỹ xảo chiến đấu?”
Khi ở hiện trường vụ án, Diệp Thư Viện đã rất tò mò về quan hệ của Dương Hạo và vị nữ cảnh sát xinh đẹp Mã Thiên Kiều này.
Lúc này đối phương chủ động lại gần, nàng liền hỏi một câu.
Mã Thiên Kiều thì uốn nắn lại cách nói của Diệp Thư Viện: “Ừm, chính xác thì là võ công.”
Diệp Thư Viện kinh ngạc hỏi: “Nói vậy, anh ấy biết võ công thật?”
“Ừm, còn cực kỳ giỏi! Là người giỏi nhất tôi từng gặp!”
Mã Thiên Kiều trịnh trọng đáp lại, nàng chính là võ si nha, biết rất nhiều người đồng đạo, cũng đến thăm rất nhiều cái được gọi là danh gia võ thuật.
Những người đó đúng là rất giỏi, nhưng sau khi chứng kiến thực lực của Dương Hạo, nàng cho rằng tất cả đều quá yếu!
“Bảo sao nhiều người như vậy mà không đánh lại một mình anh ấy!”
Lúc trước Diệp Thư Viện còn cho rằng Dương Hạo có thể đã sử dụng thủ đoạn nào đó, sau khi nghe Mã Thiên Kiều nói xong, nàng mới xác nhận là Dương Hạo biết võ thật nha!
Khi hai người đang xì xào bàn tán, Bành Như Hải lại mở miệng nói: “Dương tổng, mời anh ra tay trước!”
Hắn vừa nói chuyện vừa ra hiệu mời, dáng vẻ rất lịch sử.
“Được! Vậy tôi không khách sáo!”
Dương Hạo gật đầu cười.
Mắt thấy sắp bắt đầu, mọi người đều tập trung tinh thần, còn có người lấy điện thoại ra quay.
Dương Hạo bây giờ cũng coi như là người có danh tiếng, trận so tài này của hắn và Bành Như Hải vẫn rất có tính chất gây cười, đăng lên mạng nhất định sẽ nhận được độ quan tâm cực cao.
Hiện giờ đã là thời đại toàn dân truyền thông, thuận tay quay cái video ngắn đăng lên mạng, đây là chuyện rất nhiều người thường làm.
Mã Thiên Kiều cũng cầm điện thoại lên quay, nhưng mục đích của nàng không giống những người khác, nàng chỉ muốn ghi chép lại quá trình chiến đấu, sau đó trở về nhà xem đi xem lại, hòng phá giải chiêu thức của Dương Hạo, đồng thời cũng học tập tinh túy trong đó.
A!!
Khi đám quần chúng hóng chuyện đang chờ vở kịch bắt đầu.
Bành Như Hải bỗng nhiên kêu thảm một tiếng, tiếp đó bịch một tiếng mà quỳ trên mặt đất, sau đó lại bỗng nhiên nằm ra đất rồi điên cuồng kêu rên. . .
Chuyện này…?
Cmn!!!
Kết thúc rồi????
Quần chúng hóng chuyện đều giật mình, sau đó liền xôn xao.
“Kết thúc rồi à?”
“Tôi còn không thấy rõ đội trưởng ngã xuống thế nào nữa!”
“Đội trưởng lại thua, còn thua thảm như vậy!”
“Chuyện gì thế này? Đội trưởng mà thua à???”
“Một chiêu? Quá nhanh rồi đấy!”
“Đây là võ công gì vậy? Mạnh thế!!”
Mọi người bàn tán ầm ĩ, trong mắt viết đầy kinh hãi và không thể tưởng tượng nổi.
Diệp Thư Viện cũng trợn tròn mắt đẹp, vừa rồi Mã Thiên Kiều nói Dương Hạo rất mạnh, nàng cũng nghĩ chắc Dương Hạo sẽ thắng!
Nhưng nàng không ngờ lại thắng nhanh như vậy, thậm chí nàng còn không nhìn rõ Dương Hạo đã đánh ngã Bành Như Hải như thế nào.
Mã Thiên Kiều thì buồn bực nhíu mày: “Xem ra sư phụ không có tâm trạng so tài với anh ta!”
“Cái Vô Ảnh Chỉ này thật là khó học, đến giờ mình cũng chỉ học được một chút da lông mà thôi.”
Lúc trước Dương Hạo đã thể hiện kỹ năng Vô Ảnh Chỉ ở trước mặt Mã Thiên Kiều.
Mã Thiên Kiều điểm danh muốn học nó, mà Dương Hạo chỉ biết dùng chứ không biết dạy, chỉ có thể bảo Mã Thiên Kiều luyện độ linh hoạt của ngón tay.
Mà trải qua thời gian khổ luyện không ngừng nghỉ, ngón tay của Mã Thiên Kiều đã linh hoạt hơn rất nhiều.
Nhưng vẫn còn kém xa cái gọi là Vô Ảnh Chỉ.
Nếu không phải nhìn thấy tận mắt Dương Hạo sử dụng kỹ năng này, nàng nhất định sẽ cho rằng đây là hư cấu, bởi vì quá khó tin.
Hôm nay nàng lại được chứng kiến Dương Hạo sử dụng loại võ công Vô Ảnh Chỉ này, điều này cũng làm cho nàng kiên định hơn trong việc luyện tập ngón tay!
“Đội trưởng!”
“Đội trưởng, anh sao thế?”
“Đội trưởng, anh không sao chứ?”
Sửng sốt giây lát, mấy tên cấp dưới của Bành Như Hải vội vàng tiến lên.
Mọi người nhộn nhịp hỏi Bành Như Hải, trong đó có một người để đầu đinh lại đưa mắt khóa chặt Dương Hạo, lớn tiếng chất vấn: “Anh đã làm gì đội trưởng?”
“Nơi này chính là đồn cảnh sát khu JA, anh có biết hậu quả của việc đánh lén cảnh sát không?”
Đầu đinh này chắc hẳn là một đối tượng cố chấp ủng hộ Bành Như Hải, thấy lãnh đạo ăn quả đắng, lập tức nhảy ra.
“Lý Chí Bằng, đầu óc anh có vấn đề à!” Không chờ Dương Hạo nói chuyện, Mã Thiên Kiều đã đứng ra: “Đội trưởng đã nói là so tài rồi, còn đánh lén cảnh sát cái gì!!”