Nghe được câu trả lời của Trần Trác, Lâm Vụ không nhịn được cười: “Sếp Trần.” Trần Trác nhướn mày: “Hửm?” “Anh chơi ăn gian.” Lâm Vụ liếc mắt nhìn anh, trong mắt hiện lên ý cười rõ ràng. Trần Trác ngẩng đầu, tự tin nói: “Anh có chơi ăn gian đâu.” Lâm Vụ: “Không có sao?” “Không hề,” Trần Trác không chịu thừa nhận mình chơi ăn gian, không nhịn được lại cắn môi cô, “Anh nói thật mà.” Trần Trác thích Lâm Vụ. “Em đâu phải là món quà.” Lâm Vụ nhắc nhở anh, cố ý hiểu sai ý của anh, “Hay là sếp Trần...