Phòng khách vốn sạch sẽ bỗng trở nên bừa bộn. Quần áo sáng màu và tối màu bị vứt trên ghế sofa, xếp chồng lên nhau không theo thứ tự cụ thể, tạo nên sự khác biệt rõ rệt về màu sắc. Trần Trác không dám quá đáng, anh chỉ nếm thử một chút ngọt ngào rồi vội kéo tay Lâm Vụ ra. Anh đan tay mình vào tay cô, tay kia thì đỡ lấy eo cô bế cô lên đi vào phòng ngủ, mở ngăn kéo ra lấy ‘công cụ hành sự’. Sau khi dụ dỗ Lâm Vụ đeo nó lên cho anh, Trần Trác bế cô trở lại ghế sofa, tìm đến khe hở đã sớm ư.ớ.t ...