Có một khoảnh khắc, Lâm Vụ cứ ngỡ mình xuất hiện ảo giác. Cho đến khi cô bắt gặp ánh mắt dù cách một màn hình nhưng vẫn có thể cảm nhận được độ ấm của Trần Trác, cô mới sực tỉnh: “Anh... sao anh biết?” Lời anh nói khiến trái tim cô rung động, tâm trí rối bời, hỏi ra một câu ngớ ngẩn. Cũng may là Trần Trác không giễu cợt cô. Đáy mắt anh thấp thoáng ý cười, nhẹ nhàng nói: “Tôi đã xem qua chứng minh thư của em.” Lâm Vụ chậm chạp ồ một tiếng, đồng tử lấp lánh: “Cảm ơn anh.” Trần Trác mỉm cười, n...