Chương 994: Cũng chưa chắc
Dưới sự thúc đẩy của những kẻ có tâm ở Vân Thiên Thành, thậm chí còn lưu truyền một câu nói như thế này: Một thời thiên kiêu không phải thiên kiêu, thậm chí có thể là phế vật, giống như nhi tử của Kiếm Vương!
Con trai của Kiếm Vương thiên kiêu lắng xuống, nhưng bản thân Kiếm Vương, lại càng ngày càng điên cuồng, càng ngày càng ngang ngược, đúng như tên của hắn vậy.
Thậm chí còn xem thường lão nhạc phụ, kết quả bị đánh cho một trận tơi bời.
Phủ Thành chủ, trong một tòa tiểu viện.
Một nam tử thanh niên, ngồi xếp bằng trên ao nước trong sân, một thanh kiếm ngang trên đùi, kiếm ý vây quanh toàn thân, như sóng lớn cuồn cuộn, tiếng nước chảy ào ào, từ kiếm ý truyền ra.
"Ngươi để Phong nhi tu luyện võ đạo gì thế, giờ thì tốt rồi, không tiến không lùi!"
Cửa tiểu viện, một nữ tử xinh đẹp, một tay véo vào thắt lưng Tạ Thiên Hoành, nét mặt không hài lòng nói.
Cô chính là Phó Vân, con gái cưng của Phó Thiên Hải.
Tạ Thiên Hoành nhếch miệng, nói: "Là hắn tự chọn, nói cho cùng, không tiến không lùi, chỉ là không có công pháp sau này mà thôi, đây là chuyện nhỏ, đợi ta rảnh đi Thập Bát Châu một chuyến, đem công pháp sau này mang về là được."
"Ngươi nói cái võ đạo Đại Hoang gì đó, thật sự mạnh mẽ như vậy sao? Nếu như thế, lúc trước tại sao không ghi nhớ nhiều công pháp hơn?"
Phó Vân vẫn không hài lòng.
"Ghi nhớ quá nhiều, ngộ không ra được."
Tạ Thiên Hoành bất đắc dĩ nói.
"Yên tâm đi, vài hôm nữa ta sẽ đi Thập Bát Châu, mặc dù Phong nhi chưa đột phá, nhưng kiếm ý càng thêm nhuần nhuyễn, cảm ngộ về Kiếm Đạo cũng sâu sắc hơn, một khi đột phá, thực lực ắt sẽ càng mạnh hơn."
Phó Vân thở dài, nói: "Ta đột nhiên phát hiện, lúc đầu đi Nội Vực thế nào lại bị ngươi lừa chứ, đều tại ta quá trẻ!"
Tạ Thiên Hoành giật giật khóe miệng, nói: "Phu nhân, ta cũng đã không lừa ngươi, những chuyện đã hứa với ngươi, ta đã làm được, nhìn khắp Bích Hải này, về Kiếm Đạo, ta là người cao nhất!"
"Ngươi cũng chỉ ở Bích Hải làm oai làm oái, ta nghe nói, Thập Bát Châu xuất hiện một vị Kiếm Thần, tuổi chỉ khoảng hai mươi, đã trấn áp thiên kiêu Linh vực rồi.
"Còn chặn trước cổng Siêu Nhiên Linh Tông khiêu chiến, chém giết thiên kiêu của tông môn, trước mặt vô số cường giả của tông môn đoạt thần khí, mà tông môn cũng chẳng làm gì được."
Phó Vân liếc hắn một cái rồi nói.
Tạ Thiên Hoành giật mình, hỏi: "Thập Bát Châu xuất hiện thiên kiêu như vậy sao? Hắn tên gì?"
Trong lòng thầm nghĩ: "Liệu có phải là Hứa Viêm không?"
Trực tiếp chặn sơn môn của Siêu Nhiên Linh Tông khiêu chiến, tác phong điên cuồng như vậy, còn được xưng là Kiếm Thần, hắn lập tức nghĩ tới Hứa Viêm.
"Hứa Viêm, Kiếm Thần Hứa Viêm, ở Thập Bát Châu rất nổi tiếng."
Phó Vân mở lời nói.
Quả nhiên!
Tạ Thiên Hoành cảm thấy Hứa Viêm vẫn như trước, không hổ là đệ tử của tiền bối, ta còn kém xa.
"Đặt mục tiêu nhỏ, đợi đến lúc nào có thực lực trấn áp lão nhạc phụ, thì ta có thể điên cuồng hơn nữa!"
Tạ Thiên Hoành thầm nghĩ.
"Thập Bát Châu có tin đồn gì nữa không? Ví dụ như ai đó dùng đao rất mạnh mẽ, ví dụ như đan dược gì đó."
Tạ Thiên Hoành hỏi.
Phó Vân nghi hoặc nhìn hắn một cái, nói: "Ngươi có phải đã sớm biết rồi không?"
"Không biết, ta bận đi tính sổ với đám đồ đần đó, đâu có thời gian nghe những chuyện này."
Tạ Thiên Hoành lắc đầu nói.
"Có một người tên Đao Tôn Mạnh Trùng, cũng rất mạnh, chỉ đứng sau Hứa Viêm, còn có Trường Thanh Các, nghe đồn Đan Y tiên tử Diệu thủ hồi xuân, có thể hồi sinh người chết, hiệu quả thần kỳ của đan dược, càng khó tin.
"Nghe nói, căn cơ tổn hại, linh thể sụp đổ, vết thương cũ năm xưa, đều có thể dễ dàng chữa khỏi phục hồi.
"Truyền đến thần kỳ như vật, cũng không biết thật giả, ta cũng muốn đi Thập Bát Châu xem thử."
Phó Vân nói đến những tin tức từ Thập Bát Châu, vẻ mặt hiện lên vẻ khó tin.
Tạ Thiên Hoành gật đầu, những điều này đều nằm trong dự liệu, ở Vân Thiên Bích Hải Thành, mình đã tạo dựng nên danh tiếng như vậy, Hứa Viêm và Mạnh Trùng há lại yếu ớt?
Chỉ có thể mạnh hơn.
Liếc nhìn Tạ Lăng Phong đang tiếp tục ta luyện kiếm ý, không khỏi bất đắc dĩ, con trai của mình hình như đã ngừng đà tiến triển như vũ bão.
"Vài ngày nữa, ta mang Phong nhi đến Thập Bát Châu một chuyến."
Tạ Thiên Hoành nghĩ một lúc rồi nói.
"Là vì công pháp của Phong nhi sao?"
Phó Vân hỏi.
Tạ Thiên Hoành gật đầu, nói: "Tranh đấu thiên kiêu chẳng phải bắt đầu rồi sao, Phong nhi đến Thập Bát Châu, mới có cơ hội tham gia, nếu không với thực lực hiện tại của hắn, không thể tham gia cuộc chiến tranh đấu thiên kiêu."
Phó Vân thở dài, nói: "Muốn tham gia vào cuộc chiến tranh đấu thiên kiêu, e là không kịp rồi, ngươi cũng biết, những thiên kiêu có thể tham gia tranh đấu thiên kiêu, ít nhất đều là những chí cường giả ngưng luyện một tia linh cơ thiên địa."
"Cũng chưa chắc!"
Tạ Thiên Hoành cười nhạt một tiếng.