Chương 957: Thực lực của 2 nữ tăng cường cũng rất nhanh
Hứa Viêm nhướng mày, mối quan hệ giữa Tân Mộng Nhu và hai cô gái này có vẻ bất thường, một người là tổ bà bà, một người là tổ sư bà bà, như vậy mà nói thì Đỗ Ngọc Anh là người đời sau của Tân Mộng Nhu.
Còn Vân Miểu Miểu thừa hưởng truyền thừa từ Tân Mộng Nhu.
"Chỉ gặp mặt thôi mà, có gì to tát, các ngươi không cần lo, ta tại Linh Vực từng gặp một trong hai người mạnh nhất, đương nhiên phải gặp rồi".
Hứa Viêm nói xong, tiếp tục tiến đến đỉnh núi.
Xoẹt!
Một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện, rơi xuống trước mặt Hứa Viêm.
Đỗ Ngọc Anh và Vân Miểu Miểu kinh hãi, vội vàng hành lễ: "Tổ (sư) bà baf!"
Hứa Viêm nhìn Tân Mộng Nhu, có chút kinh ngạc, người này như được bao phủ trong sương mộng, mang lại cho người ta cảm giác không chân thực, không nhìn rõ dung mạo.
Nhưng chắc hẳn là một giai nhân có nhan sắc tuyệt trần.
Đôi mắt hơi nheo lại, trong khoảnh khắc này, dường như đã phá tan vô số mộng ảo, thấy được dung nhan thật.
Nhìn kỹ một chút, Hứa Viêm vô cùng kinh ngạc, quay đầu nhìn Đỗ Ngọc Anh.
Dung mạo Đỗ Ngọc Anh có năm sáu phần giống Tân Mộng Nhu.
Huyết mạch đã phục hồi, không trách Đỗ Ngọc Anh lại có thiên phú mạnh mẽ như vậy.
"Công pháp của ngươi, có chút huyền diệu, là công pháp võ đạo đặc biệt nhất, huyền diệu nhất mà ta từng thấy trong Linh Vực".
Hứa Viêm trầm ngâm một lúc rồi nói.
Công pháp mà Tân Mộng Nhu tu luyện vô cùng huyền diệu và đặc biệt, là công pháp võ đạo cao thâm nhất mà hắn từng thấy trong Linh Vực.
"Ngươi có chút bất phàm, vậy mà có thể nhìn thấy dung nhan thật của ta".
So với sự bình tĩnh của Hứa Viêm, trong lòng Tân Mộng Nhu càng kinh ngạc hơn nhiều.
Hứa Viêm thực sự đã phá tan được mộng ảo của cô, nhìn thấy dung nhan thật của cô, phải biết rằng trừ khi cô chủ động lộ rõ dung nhan, nếu không ngay cả Vũ Thiên Nam cũng không nhìn thấy dung nhan của cô.
"Chuyện này cũng không khó".
Hứa Viêm bình thản nói.
Tân Mộng Nhu trầm ngâm một lúc, hỏi: "Một trong hai người mạnh nhất mà ngươi thấy, người kia là ai? Sư phụ ngươi?"
"Sư phụ ta mạnh đến mức nào, sao ngươi có thể so sánh được? So với sư phụ ta, ngươi như một con kiến nhỏ, chẳng đáng để nhắc tới".
"Người kia ta nói là viện trưởng Vạn Tinh Võ Đạo Viện Vũ Thiên Nam".
Hứa Viêm nhướng mày nói.
Tân Mộng Nhu này có chút không biết trời cao đất rộng, thực sự tự cho rằng cô ta có thể sánh vai với sư phụ mình sao?
Tân Mộng Nhu nhất thời không biết nên nói gì, tên Hứa Viêm này quá điên rồ, vậy mà dám nói hắn ta so với sư phụ của hắn ta như một con kiến nhỏ?
"Kiến thức của ngươi có hạn, tự cho rằng sư phụ của mình mạnh nhất cũng là lẽ thường tình".
Tân Mộng Nhu lắc đầu, không dây dưa với vấn đề này, cũng không nổi giận.
"Ngươi quen biết Vũ Thiên Nam sao? Theo ngươi, thực lực của hắn so với ta thế nào?"
Hứa Viêm trầm ngâm một lúc, rồi nói: "Ta thấy, ngươi có thể không phải là đối thủ của hắn, Vũ viện trưởng từng gặp sư phụ ta, hẳn đã được sư phụ ta chỉ bảo, thực lực chắc chắn sẽ tăng lên".
Tân Mộng Nhu bật cười, rốt cuộc vẫn đang tâng bốc sư phụ mình.
"Có duyên, ta sẽ đến thăm tôn sư của ngươi!"
Tân Mộng Nhu nói xong, thân hình bay lên lơ lửng, trở về đỉnh núi.
Đã gặp được người rồi, Hứa Viêm cũng không cố chấp lên đỉnh núi, Tân Mộng Nhu chủ động xuống gặp hắn một mặt, rõ ràng đỉnh núi liên quan đến một số chuyện bí ẩn, không thể để người ngoài như hắn ta lên đó.
Trong sân của Đỗ Ngọc Anh, cố nhân gặp lại, tất nhiên là ôn lại chuyện cũ.
Thúy Nhi vô cùng vui mừng, đôi má hồng hào, lúc thì pha trà, lúc lại đem bánh ngọt tự tay làm ra, ân cần hầu hạ.
Vô Song ngồi cạnh đồ đệ mình, vẻ mặt bất lực, Hứa Viêm vừa đến, tim đồ đệ của cô đều bay về phía tên tiểu tử đó.
Ôn lại chuyện cũ rất lâu, Hứa Viêm hỏi về tung tích của Tạ Lăng Phong.
"Viên ngọc lệnh mà Tạ tiền bối và Tạ công tử đã cầm ta cũng không biết thuộc về linh tông nào, lúc đó không tiện hỏi, nhưng Thanh Vương của Đại Chu Quốc nói muốn hộ tống Tạ tiền bối và Tạ công tử đến..."
Đỗ Ngọc Anh có chút bất lực nói.
"Thế à?"
Hứa Viêm nhíu mày, như vậy thì hắn phải đến Đại Chu Quốc, tìm Thanh Vương hoặc Tử Vận mới biết được tung tích của Tạ Lăng Phong.
"Nhã Dung sư tỷ hẳn là biết, ta đi hỏi Nhã Dung sư tỷ thử xem".
Vân Miểu Miểu thấy vậy liền đứng dậy nói: "Hứa công tử đợi một chút, ta đi rồi sẽ về ngay".
"Làm phiền Vân cô nương rồi".
Hứa Viêm cảm tạ nói.
"Không phiền, Hứa công tử không cần khách sáo".
Vân Miểu Miểu vội vã rời đi.
"Thực lực của Đỗ cô nương tiến bộ rất nhanh, có phải là muốn tham gia tranh đấu thiên kiêu không?"
Hứa Viêm mỉm cười hỏi.
Thực lực Đỗ Ngọc Anh đã đạt tới Luyện Thần đỉnh phong, mạnh hơn cả Vô Song.