Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Bản Dịch) — Chương 755

Chương 755: Đến mỏ kế tiế

schedule ~8 phút phút đọc visibility 4 person Bán Đạo Thanh Phong

Chương 755: Đến mỏ kế tiế

Mà ở linh đình kia là nơi trấn giữ của trưởng lão Luyện Thần của Ngọc Thần Tông tại đây.

Ngoài người này ra, dưới lầu có mấy ngôi nhà nhỏ được xây bằng linh tinh thạch là nơi ở của những người điều hành của Ngọc Thần Tông tại đây, mỗi người đứng đầu đều là võ giả Đại Thiên Nhân Cảnh.

Hứa Viêm phóng người lên thẳng trong đình, mặc dù thực lực của đối phương chỉ là Luyện Thần Thiên Nhân, nhưng kể cả khi không đánh lén cũng có thể giết đối phương.

Nhưng dù sao cũng ở trong mỏ, khi chiến đấu, thấy mình không địch lại, đối thủ liều lĩnh phá hủy mỏ, từ đó hủy diệt loại Địa Hồn Hoa có thể tồn tại hay không, chưa chắc đã ngăn được đối phương.

Hơn nữa, còn có những đệ tử khác của Ngọc Thần Tông trong mỏ nữa, sau khi nghe thấy động tĩnh, đã tiêu hủy hết Địa Hồn Hoa rồi thì thiệt hại sẽ lớn.

Một mỏ lớn như vậy, chắc chắn thứ quý giá nhất là Địa Hồn Hoa!

"Có chuyện gì?"

Trưởng lão Ngọc Thần Tông mở mắt, trầm giọng hỏi.

Kẻ đến là một trong những người chấp sự làm nhiệm vụ cảnh giới bên ngoài, nếu không có việc gì lớn thì chắc chắn sẽ không đến tìm hắn ta.

"Trưởng lão..."

Hứa Viêm đã bước vào lầu, khẽ mở miệng.

Ngay khi hắn ta mở miệng, kiếm quang đã lóe lên, Kiếm Trận Sơn Hà lập tức bao phủ lấy đối phương.

Tốn Diệt Kiếm phát ra!

Trưởng lão Ngọc Thần Tông hoàn toàn không có phòng bị, dù sao cũng chẳng ai ngờ có người lại đóng giả chính là chấp sự đứng ra cảnh báo, hình dáng và khí chất lại giống nhau y như đúc.

Huống hồ, là Linh Tông số một Ngọc Châu, ai dám đến giết hắn?

"Ngươi!"

Thần sắc của trưởng lão Ngọc Thần Tông đại biến, thần hồn bàng hoàng ra khỏi thân, trên người hiện ra một đạo hào quang trắng, sắp ra tay chống cự!

Nhưng lúc này Kiếm Trận Sơn Hà đã giáng xuống rồi!

Phốc!

"Ngươi là ai?"

Trưởng lão Ngọc Thần Tông vô cùng kinh hãi, thân thể của hắn vào giờ khắc này, đã bị Kiếm Trận tiêu diệt.

Thần hồn đang trong lúc sắp sụp đổ.

Hắn ta hỏi một câu với vẻ ngạc nhiên, đó cũng là câu cuối cùng trong đời hắn ta.

"Kiếm Thần Hứa Viêm!"

Hứa Viêm thản nhiên nói.

Trưởng lão của Ngọc Thần Tông bị diệt!

Hắn ta đưa tay vẫy, thu đồ vật từ túi đựng đồ của đối phương.

Còn ở dưới lầu, Phương Hạo và Mạnh Trùng đã nhanh chóng giải quyết bọn chấp sự đó, với thực lực của hai người thì bọn chấp sự chỉ ở cảnh giới Đại Thiên Nhân ấy chẳng thể chống cự được lấy một chút.

Chúng thậm chí còn chưa kịp cảnh báo đã bị giết sạch sành sanh!

Phương Hạo phất tay, trận khí bay ra, trong nháy mắt đã bố trí sẵn một trận pháp trong hang động rộng lớn!

Chỉ cần đệ tử Ngọc Thần Tông bước vào hang động, chúng sẽ bị lạc trong trận pháp, thậm chí còn không phát hiện ra sự bất thường.

"Đi, xem thử có Địa Hồn Hoa hay không."

Hứa Viêm lên tiếng.

Địa Hồn Hoa mới là bảo vật quan trọng nhất.

Ba người đi đến các hầm mỏ, mỗi hầm mỏ đều có bảng chỉ dẫn, trong đó có hai hầm mỏ nghiêm cấm chấp sự và đệ tử đi vào!

"Địa Hồn Hoa rất có thể ở trong hai hầm mỏ này, ta sẽ đến một hầm mỏ, còn hầm mỏ còn lại, hai sư đệ đi thăm dò thử."

Hứa Viêm bước vào một trong hai hầm mỏ đó.

Mạnh Trùng và Phương Hạo đi vào một hầm mỏ khác.

Không ngoài dự đoán, ở sâu trong hầm mỏ, nơi khai thác quặng tinh linh, trên khối quặng tinh linh trong suốt, một bông hoa màu trắng sáng nở rộ, dính chặt vào khối tinh linh.

Địa Hồn Hoa!

Tuyệt phẩm linh dược, thậm chí trong Linh Vực cũng cực kỳ hiếm có.

Hứa Viêm vô cùng phấn khích, hắn ta cẩn thận đào lấy Địa Hồn Hoa, dùng cấm chế phong tỏa linh dược do Tố Linh Tú truyền lại để phong tỏa linh dược, rồi cất vào túi đựng đồ.

Hắn ta liếc nhìn mỏ tinh linh, trữ lượng tinh linh ở đây không thể ước tính được, chỉ riêng mỏ tinh linh này thôi thì Ngọc Thần Tông sẽ không thiếu tinh linh để bồi dưỡng đệ tử.

Tất nhiên, quý giá nhất chắc chắn là Địa Hồn Hoa.

Hứa Viêm không khai thác tinh linh, với mỏ tinh linh này thì không biết phải đào đến bao giờ mới hết, chỉ cần chiếm giữ là được.

Ra khỏi hầm mỏ, trở lại hang động, không lâu sau, Mạnh Trùng và Phương Hạo cũng hớn hở đi về.

"Ở đây có hai cây Địa Hồn Hoa."

Phương Hạo phấn khích nói.

"Ở chỗ ta ta có một cây!"

Hứa Viêm cười nói.

Linh quáng này có ba cây Địa Hồn Hoa, nếu mỏ linh tinh kia cũng có Địa Hồn Hoa thì Ngọc Thần Tông chắc hẳn cũng tích lũy được không ít, chẳng trách họ chịu lấy ra một bông để treo thưởng cho hắn ta.

Dành chút thời gian liếc nhìn các mỏ khác, vài đệ tử Ngọc Thần Tông, từ mỏ đi ra, nộp những viên linh tinh đã khai thác cho người chấp sự, rồi lại háo hức quay vào tiếp tục đào.

Nhưng các đệ tử Ngọc Thần Tông không biết rằng, sau khi quay trở lại mỏ, thì đã lọt vào trong trận pháp, rơi vào ảo ảnh, có vẻ là đã quay về mỏ để khai thác, nhưng thực chất vẫn đang ở trong mỏ.

"Được rồi, tiến tới mỏ lớn kế tiếp!"

Hứa Viêm quay người rời đi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay