Chương 745: Suýt chút nữa là chết rồi!
Phương Hạo vẻ mặt hết sức phấn khích, trong lòng cảm thán không thôi, quả không hổ danh là sư phụ, ba câu không rời cốt chuyện, liền giải quyết được vấn đề đang khiến mình đau đầu.
Truyền thụ xong cho Phương Hạo một số kinh nghiệm, Lý Huyền lại tiếp tục chỉ điểm cho hắn kỳ môn võ đạo.
"Ngươi đã luyện chế ra được đưa tin phù, ngươi có cảm ngộ gì hay không?"
Lý Huyền cười hỏi.
Phương Hạo khựng lại, nói: "Đệ tử có một số cảm ngộ, liên quan đến trận pháp truyền tống, đệ tử tự tin có thể bày ra được trận pháp truyền tống đi ra ngoài ngàn dặm."
Lý Huyền cười cười, nói: "Sư phụ nói không phải trận pháp, mà là phù!"
Kỳ môn võ đạo bao gồm trận pháp, luyện khí, cấm chế, thiên địa kỳ cục, vậy thì phù đạo cũng nên đưa vào trong đó.
Sau khi Phương Hạo luyện chế ra đưa tin phù, Lý Huyền đã có ý nghĩ đó, hơn nữa hắn biết, khả năng mà Phương Hạo lĩnh ngộ ra phù đạo là rất lớn.
"Phù?"
Phương Hạo khó hiểu.
Lý Huyền giải thích: "Phù, ngươi có thể hiểu một cách đơn giản là đem cấm chế cần thiết, hoặc thậm chí là trận pháp, luyện chế vào trong phù, có thể lập tức kích phát trận pháp, cấm chế, v.v. trong phù.
"Phù là vật chỉ sử dụng được một lần, ví dụ như trận pháp truyền tống, nếu ngươi có thể luyện chế trận pháp truyền tống vào trong một miếng ngọc phù, lúc kích phát ngọc phù lên thì có thể đưa người đi xa ngay lập tức.
"Ví dụ như Phượng Hỏa Hãm Sát Trận, nếu ngươi có thể luyện chế trận pháp này thành phù, một khi kích hoạt thì có thể kích phát uy năng của Phượng Hỏa Hãm Sát Trận.
"Mặc dù trận pháp này chỉ sử dụng được một lần, sức mạnh sau khi được kích hoạt sẽ không còn tồn tại quá lâu, nhưng khi cần thiết, cũng có thể đạt đến hiệu quả chuyển từ bại thành thắng.
"Ngươi cũng có thể gọi loại phù này là phù trận!"
Sau một hồi Lý Huyền giải thích và chỉ điểm, thì hai mắt Phương Hạo càng sáng hơn, trong đầu lóe lên linh quang, hóa ra là trận pháp và cấm chế còn có thể vận dụng theo kiểu như vậy!
"Đa tạ sư phụ chỉ điểm, đệ tử đã hiểu rồi!"
Lý Huyền gật gù.
Phương Hạo phấn khích đi nghiên cứu phù trận, tin rằng không bao lâu nữa, hắn có thể lĩnh ngộ được phù đạo.
Trong mấy ngày tiếp theo, Phương Hạo rất bận rộn, vừa nghiên cứu phù trận đạo, luyện hỏng không ít nguyên liệu, vừa cải tiến đưa tin phù, nghiên cứu tìm tòi ra nhiều loại trận pháp khác nhau.
Nơi cất giữ bảo vật của Đái Gia, linh dược thì đều ở trong tay Tố Linh Tú cả, còn nguyên liệu luyện khí thì đều đưa cho Phương Hạo, bảo khố khổng lồ của một Thế Gia như vậy, nhất thời cũng không tiêu hết được.
Tố Linh Tú cũng không biết đã nghiên cứu ra được bao nhiêu loại đan dược rồi, thậm chí còn luyện chế được cả đan dược tiêu hồn (tan rã thần hồn).
Đây là độc đan!
Hứa Viêm và Mạnh Trùng đương nhiên không thiếu đan dược, chỉ là hai người này không dành nhiều thời gian để tu luyện bằng đan dược, ngược lại Xích Miêu, Ngọc Tiểu Long và Tiểu Cáp mới là háo hứng nhất.
Xích Miêu bản thân nó là dại vương, Ngọc Tiểu Long và Tiểu Cáp đều phải nộp cống ba thành đan dược, cho nên gần đây nó lại béo thêm, hơn nữa cũng sắp đột phá rồi.
Nơi bí mật của Vạn Thế Minh.
Tả hữu hộ pháp và một số cường giả Luyện Thần khác đều ẩn náu tại nơi này, từ trước đến giờ đều không ra ngoài, thậm chí không đi thăm dò tình hình các cứ điểm và thành viên của Vạn Thế Minh, để tránh bại lộ tung tích.
Một ngày nọ, tại nơi ẩn náu bí mật, cánh cửa đá rung chuyển và mở ra!
Chư vị cường giả Luyện Thần lập tức đề cao cảnh giác, chuẩn bị sẵn sàng, mặc dù nơi này rất bí mật nhưng chưa chắc đã không bị bại lộ.
Một bóng người bước vào.
"Minh Chủ? Minh Chủ vẫn chưa chết ư?"
Hữu hộ pháp kinh ngạc hỏi.
Minh Chủ đi lâu không về, còn tưởng rằng đã tử trận rồi, mọi người đều đau buồn.
Cuối cùng, Minh Chủ không những không chết mà còn mặt mày hớn hở, nhìn thế nào cũng không giống như người từng bị thương.
Hữu hộ pháp biết rằng, khi hắn và Tả hộ pháp đào tẩu, Minh Chủ đã bị thương không nhẹ, tại sao bây giờ lại không có chút thương tích nào?
Tả hộ pháp bị thương không nhẹ, tĩnh dưỡng đến bây giờ mới hồi phục được hai ba phần.
"Ngươi nói thế là có ý gì, mong ta chết lắm hả?"
Vu Cao tức giận nói.
"Không phải, lúc đó Minh Chủ nhìn thảm lắm, cho dù có trốn thoát được thì cũng không thể không bị thương chút nào được chứ?"
Hữu hộ pháp đầy vẻ nghi hoặc.
"Phải chăng, Minh Chủ đã ẩn giấu thực lực?"
Một cường giả Luyện Thần khác chợt hiểu ra nói.
"Suýt chút nữa là chết rồi, thế nhưng họa này lại biến thành phúc, đúng rồi, các ngươi cũng đừng gọi ta là Minh Chủ nữa, từ nay về sau ta không còn là Minh Chủ của phân đà ở Ngọc Châu nữa, các ngươi gọi ta là Đại Hộ Pháp đi."
Vu Cao ngồi xuống ghế, trầm giọng nói.
"Minh Chủ, ngươi cũng không phạm lỗi, cũng không vi phạm quy định của liên minh, Tổng Minh muốn tước chức Minh Chủ của ngươi cũng cần phải thông báo cho chúng ta, hơn nữa Minh Chủ ở Tổng Minh cũng có người chống lưng, ai tước chức Minh Chủ của ngươi đi được chứ?"
Hữu hộ pháp kinh ngạc nói.