Chương 744: Ma Chủ là một nhân vật
Lý Huyền không khỏi cảm thán, chẳng trách Linh Tông và Thế Gia lại phải phong ấn câu nói này.
Ma Chủ là một nhân vật!
"Dùng máu của Linh Tông Thế Gia để chế tạo căn cơ võ đạo của ta? Quả đúng là Ma Chủ là một người hung ác, chẳng trách Linh Tông và Thế Gia lại rất e dè hắn như vậy."
Hứa Viêm cười nhàn nhạt nói.
Đối với câu nói này, Hứa Viêm và Mạnh Trùng không có cảm nhận quá mạnh mẽ, họ chỉ cảm thấy Ma Chủ là một người hung hãn, quả là một nhân vật.
Còn đối với Phương Hạo xuất thân từ Linh Vực, thấm thía sâu sắc sự áp bức của Linh Tông và Thế Gia đối với tán tu tầng lớp dưới, thì lúc này máu nóng sôi sục, chỉ cảm thấy Ma Chủ vô cùng bá khí!
Ánh mắt hắn ta lộ ra đầy vẻ tinh anh, nói: "Ta là Minh Chủ Vạn Thế Minh tại Ngọc Châu, ắt sẽ có một ngày, ta sẽ nói với Linh Tông và Thế Gia rằng Ngọc Châu không phải là Ngọc Châu của Linh Tông và Thế Gia, mà là Ngọc Châu của tất cả mọi người ở Ngọc Châu!"
Lúc này, ngoài việc theo đuổi kỳ môn võ đạo, để vươn tới đỉnh cao của kỳ môn võ đạo, bước ra con đường kỳ môn của riêng mình, Phương Hạo còn có thêm một hoài bão nữa, đó chính là lãnh đạo Vạn Thế Minh Ngọc Châu, ngang hàng với Linh Tông Thế Gia, tranh thủ một vùng trời cho tán tu cấp thấp ở Ngọc Châu.
"Được! Vu Cao ta sẽ nhất định sẽ dốc sức phò tá cho đại nghiệp của Minh Chủ!"
Vu Cao phấn khởi nói.
"Vu lão ca, vết thương của ngươi đã gần như lành hẳn, ngươi cũng nên đi củng cố Vạn Thế Minh, đừng để các huynh đệ trong liên minh phải chịu sự tàn phá của Linh Tông và Thế Gia."
Phương Hạo nghiêm nghị nói.
"Vâng, Minh Chủ!"
Vu Cao gật đầu.
Ngay sau đó, hắn ta lộ vẻ nịnh nọt, nói: "Minh Chủ, lần vây quét này của Linh Tông và Thế Gia, chắc chắn sẽ có nhiều huynh đệ trong liên minh bị thương, thậm chí còn bị thương nặng, ngươi xem?"
Tố Linh Tú ở bên cạnh nghe vậy, liền trợn trắng mắt, tiện tay ném ra một lọ đan dược, nói: "Cho ngươi."
"Cảm ơn Tố cô nương!"
Vu Cao mừng rỡ vô cùng.
"Cảm ơn thì cảm ơn sư đệ ta đi."
Tố Linh Tú khoát tay nói.
"Cảm ơn Minh Chủ!"
Vu Cao hành lễ.
"Đi đi."
Phương Hạo ném cho Vu Cao một tấm đưa tin phù, vẫy tay, "Ta sẽ liên lạc với ngươi qua đưa tin phù, hãy chờ đợi tin tức."
"Vâng!"
Vu Cao vui mừng nhận lấy đưa tin phù, lập tức rời đi, Vạn Thế Minh vẫn đang chờ hắn ta ổn định lòng người.
"Sư đệ, làm Minh Chủ như thế này, trách nhiệm khá nặng nề đấy."
Tố Linh Tú cười nói.
"Một thân học vấn, thì cũng nên phải có lúc dùng đến, ta muốn cố gắng hết sức!"
Trên khuôn mặt hơi mập của Phương Hạo nhuốm đầy nét nghiêm nghị.
"Sư tỷ ủng hộ ngươi!"
Tố Linh Tú cười nói.
"Sư đệ, ngươi có thể tìm được hoài bão của mình, đó là chuyện tốt, nếu cần thì cứ việc tìm sư huynh."
Hứa Viêm vỗ vai Phương Hạo nói.
"Còn có ta nữa!"
Mạnh Trùng cũng gật đầu.
Sư đệ của mình thì tất nhiên phải ủng hộ rồi.
"Cảm ơn sư huynh, sư tỷ!"
Phương Hạo xúc động nói.
Lý Huyền thầm than trong lòng, bốn đồ đệ của ta, Hứa Viêm và Mạnh Trùng thích tự do tự tại, không muốn lập thế lực gì cả, chí hướng của bọn họ là theo đuổi đến đỉnh cao võ đạo.
Tố Linh Tú thì tuy tạo ra Trường Thanh Các nhưng cũng chỉ thích hưởng thụ, không thích quản lý, cũng không thích cạnh tranh, thuộc loại người sống nội tâm, chỉ có điều hết sức hứng thú với Đan y võ đạo mà thôi.
Vì vậy, cô ta cũng được tính là có chí hướng, chí hướng của cô ta chính là vươn tới đỉnh cao của v Đan y võ đạo.
Chỉ có người đồ đệ thứ tư Phương Hạo là có lòng muốn tranh bá, có chí lớn muốn gây dựng đại nghiệp, muốn thay đổi cục diện Linh Vực.
Có chí hướng thì sẽ có động lực, mà vào làm Minh Chủ của Vạn Thế Minh, hắn phải giao chiến với những cường giả trong liên minh, ngự trị trên đỉnh của liên minh, cũng phải giao chiến với Linh Tông và Thế Gia, hoàn cảnh của hắn nguy hiểm hơn gấp nhiều lần.
Tất nhiên, nguy hiểm lớn, thì cơ hội để vận dụng những gì mình học được cũng nhiều hơn, đà vươn lên cũng sẽ rất nhanh chóng.
Phương Hạo giờ đã là Minh Chủ của Vạn Thế Minh, nên làm sư phụ, Lý Huyền tự nhiên phải chỉ dẫn cho đệ tử một số kinh nghiệm, về cách bồi dưỡng thân tín trong Vạn Thế Minh, cách để ổn định được địa vị của mình.
Ma Chủ trước đây từng uy danh hiển hách, hoài bão rộng lớn, cuối cùng không phải vẫn bị phản bội sao, đến cả cuối cùng, hoàn toàn trở thành ma, bất luận là Linh Tông Thế Gia hay tán tu cũng đều bị luyện thành huyết.
Gọi Phương Hạo tới.
Lý Huyền truyền thụ cho hắn một số kinh nghiệm, đương nhiên, những kinh nghiệm này đều là do kiếp trước hắn học tập, thấy được, nghe được, cách vận dụng chúng ra sao thì phải dựa vào Phương Hạo tự mình quyết định.
Với trí thông minh của Phương Hạo, Lý Huyền tin rằng hắn có thể vận dụng tốt.