Chương 740: Phát hiệ
Đưa tin phù còn có không gian cải tiến rất lớn, chỉ là giới hạn ở cảnh giới hiện tại của hắn, hắn vẫn chưa cách nào luyện chế được đưa tin phù cao cấp hơn.
Đưa tin phù cao cấp hơn thì cần phải kết hợp Thần Ý mới có thể luyện chế được.
Chỉ như vậy mới có thể luyện chế được một số cấm chế và trận pháp huyền ảo vào bên trong đưa tin phù.
"Đưa tin phù hiện tại có thể thiết lập truyền tin với chín người, trên này có chín trận pháp nhỏ, mỗi trận pháp đại diện cho một người truyền tin, đưa tin phù với nhau có thể thiết lập truyền tin qua lại".
Hứa Viêm nhìn đưa tin phù trong tay, trầm tư một lát rồi nói: "Sư đệ, một bộ đưa tin phù này đã được cố định, chỉ có thể truyền tin giữa mấy đưa tin phù này với nhau".
"Điều này có phần hạn chế, có thể suy nghĩ cách nào đó để thêm người truyền tin mới không?
"Ví dụ, đưa cho đối phương một đưa tin phù, khắc xuống vết tích của đưa tin phù đó vào đưa tin phù của mình, như vậy thì có thể truyền tin cho nhau, chứ không chỉ giới hạn trong một bộ đưa tin phù".
Phương Hạo suy nghĩ một chút, gãi đầu nói: "Về lý thuyết thì có thể làm được, chỉ là bây giờ thực lực của ta còn chưa đủ, đưa tin phù cấp cao hơn cần phải có Thần Ý hỗ trợ luyện chế, chỉ dựa vào chân nguyên thì không thể luyện chế được".
"Sư đệ có thể luyện chế được là được rồi, với tốc độ tu luyện của sư đệ, chắc hẳn là sắp đột phá rồi chứ?"
Hứa Viêm gật đầu nói.
"Sắp rồi!"
Phương Hạo gật đầu, thiên địa kỳ văn sắp viên mãn, khoảng cách để ngưng tụ thiên địa kỳ văn tiếp theo cũng không còn xa.
Vu Minh Chủ đã kinh ngạc đến ngây người, nhìn chằm chằm vào đưa tin phù giống như một tiểu lệnh bài nhỏ bé kia, thế mà có thể truyền tin vạn dặm?
Linh Vực nào giờ có vật truyền tin như thế này?
Một khi có được đưa tin phù, mối liên hệ giữa các cứ điểm sẽ trở nên bí mật và kịp thời hơn, không cần lo lắng bị người khác chặn tin tức, thu được thông tin tình báo bí mật.
"Thật sự có thể truyền tin vạn dặm sao?"
Vu Minh Chủ kích động hỏi.
"Vạn dặm chỉ là ước tính cẩn thận mà thôi, khoảng cách thực tế hẳn không chỉ vạn dặm".
Phương Hạo lắc đầu, lại nói: "Vạn dặm cũng không xa lắm, đưa tin phù thực sự thì dù ở đâu trong Linh Vực cũng có thể truyền tin tức thời, đáng tiếc cảnh giới của ta quá thấp, thuật luyện khí cũng không đủ, không thể làm được".
Mắt của Vu Minh Chủ đỏ hoe, nắm chặt lấy hai tay Phương Hạo, nói: "Phương tiểu huynh đệ, Vạn Thế Minh ta đang thiếu một thiên tài như ngươi, hãy đến Vạn Thế Minh đi, linh dược, vật liệu luyện khí có đủ hết, tuyệt đối sẽ không thiếu".
"Ngươi cần gì, Vạn Thế Minh chúng ta nhất định sẽ liều mạng cũng mang về cho ngươi".
Nếu Vạn Thế Minh có Phương Hạo là yêu nghiệt này, thì còn lo gì không thể tranh một chỗ đứng?
"Ta không thiếu linh dược, cũng không thiếu vật liệu!"
Phương Hạo lắc đầu nói.
"Sao có thể không thiếu được, ngươi luyện khí tiêu hao rất lớn, tuy rằng tiền bối là cao nhân tuyệt thế, nhưng ngươi là đệ tử, không thể lúc nào cũng dựa vào sư phụ mãi được chứ?
"Phương tiểu huynh đệ, phải có chí khí lên nào, đến Vạn Thế Minh ta, mọi chi phí của ngươi, Vạn Thế Minh ta sẽ lo hết".
Vu Minh Chủ vội vàng khuyên nhủ.
"Thật sự không thiếu mà".
Phương Hạo chỉ vào một cái bình nhỏ bên cạnh, nói: "Đây là bình chứa đồ do ta luyện chế, bên trong chứa rất nhiều vật liệu luyện khí, đây là trân tàng (cất giấu vật quý giá) mà một Thế Gia tích góp được".
"Biết Đái Gia không? Bảo khố của họ giờ nằm ở đây này".
Sắc mặt của Vu Minh Chủ tái mét, lúc này mới nhớ tới việc Hứa Viêm và Mạnh Trùng đã diệt Đái Gia, vơ vét hết bảo vật của Đái Gia.
Bảo khố của một Thế Gia thì lớn đến mức nào?
Kể cả khi Đái Gia chỉ là Thế Gia nhị lưu, thì bảo khố của họ cũng không phải Vạn Thế Minh hiện giờ có thể so sánh được.
Nhưng để yêu nghiệt Phương Hạo này có thể gia nhập Vạn Thế Minh, Vu Minh Chủ cũng liều mạng.
Nhiệt huyết trào dâng trong mắt, hắn từ kẽ răng nói: “Đến đây, cùng nhau thương lượng, đi càn quét Ngọc Thần Tông, bảo vật của Ngọc Thần Tông, toàn bộ đều là của ngươi, ngươi thấy như thế nào?”
“Chỉ cần ngươi gia nhập Vạn Thế Minh, ngươi coi trúng bảo vật của Linh Tông và Thế Gia nào, chúng ta có liều mạng cũng phải càn quét cả đám lấy về cho ngươi!”
Phương Hạo líu lưỡi, chỉ vì chiêu mộ hắn mà lại không quản ngại khai chiến với Linh Tông và Thế Gia sao?
“Nhưng mà… ta đã quen rồi, không thích bị trói buộc, cũng không thích xử lý những việc vặt vãnh…”
Phương Hạo có phần dao động, nhưng lại do dự, khó xử.
“Ngươi làm Minh Chủ, đúng vậy, vị trí Minh Chủ phân đà ở Ngọc Châu, thuộc về ngươi, không chịu ràng buộc, Vạn Thế Minh ở Ngọc Châu của chúng ta dốc toàn lực phục vụ ngươi, Minh Chủ!”
Vu Minh Chủ cắn răng mở miệng ra mà nói.
“A?!”
Phương Hạo hết sức kinh ngạc, thế này là để mình làm Vu Minh Chủ rồi?
“Nhưng mà, thực lực của ta còn chưa đủ mạnh…”