Chương 724: Câu cá
Hắn đã phát hiện ra tung tích của Hứa Viêm, chỉ cần báo cho Ngọc Thần Tông là có thể nhận được phần thưởng hậu hĩnh.
"Nói đi, đang tìm gì?"
Hứa Viêm mỉm cười.
Khi đối phương nhìn thấy hắn ta, sắc mặt có chút không bình thường.
“Không phải là đang tìm ta đấy chứ?”
Hứa Viêm thầm lẩm bẩm trong lòng.
“Không, không tìm gì đâu, ha ha, chỉ là linh thú mà ta nuôi bị lạc nên đến đây tìm thử xem.”
“Đúng vậy, chính là linh thú ta nuôi bị lạc, ta đang đi tìm linh thú.”
Võ giả áo nâu hoàn hồn lại, cười ha hả nói.
“Hứa huynh, ngươi có thấy một con linh thú nhỏ nhắn màu nâu ở đây không?”
Phải ổn định tình hình của Hứa Viêm, không thể để hắn ta nghi ngờ.
Hứa Viêm cười khẩy, “Ta ghét nhất loại người nói dối, bây giờ cho ngươi cơ hội nói lại đấy!”
Lập tức võ giả áo nâu đổ mồ hôi lạnh, một cảm giác nguy hiểm tới tính mạng tràn ngập trong lòng.
Có vẻ như nếu trả lời sai thì lập tức sẽ hóa thành tro bụi!
Hắn ta muốn bỏ trốn, thế nhưng trực giác mách bảo nếu bỏ trốn thì chắc chắn sẽ chết!
Dường như xung quanh đang bao phủ một lớp sát khí vô hình!
“Là do Ngọc Thần Tông và Túc Gia treo thưởng cho ngươi và Mạnh Trùng, ta chỉ là… chỉ là…”
Võ giả áo nâu đầm đìa mồ hôi lạnh.
Không biết làm sao để bao biện chính bản thân, đây không phải chuyện tìm kiếm tung tích của Hứa Viêm và Mạnh Trùng.
Lông mày Hứa Viêm nhướn lên, trong những ngày nay những võ giả đi qua trên đường, chẳng phải đều đang tìm kiếm tung tích của hắn và Mạnh Trùng sao?
Ngọc Thần Tông và Túc Gia đưa ra phần thưởng gì vậy?
“Nói đi, Ngọc Thần Tông và Túc Gia treo thưởng ra sao?”
Võ giả áo nâu không dám giấu giếm, tường tận kể ra hết.
Nghe xong, Hứa Viêm không khỏi líu lưỡi, Ngọc Thần Tông và Túc Gia quả thực rất hoành tráng.
Chỉ cần phát hiện ra tung tích của hắn ta và Mạnh Trùng, báo cáo lên là được thưởng một triệu linh tinh; nếu phát hiện ra nơi ẩn náu của hai người, báo cáo lên có thể đạt đến thân phận võ giả Linh Tông hay Thế Gia, đồng thời được thưởng năm triệu linh tinh hoặc bảo vật tương đương.
Bắt hoặc giết, thậm chí giúp đỡ thì phần thưởng phải nói là bạt ngàn.
Thậm chí còn lấy ra một mỏ linh tinh làm phần thưởng.
Còn Địa Hồn Hoa thì đương nhiên là quý giá nhất, Luyện Thần Thiên Nhân đều rất động lòng.
Những vị Luyện Thần Thiên Nhân đã ẩn cư tại Ngọc Châu đang bằng mọi cách tìm kiếm tung tích của Hứa Viêm và Mạnh Trùng.
Thậm chí còn có tin đồn, có cường giả Luyện Thần Thiên Nhân ở Ngoại Châu cũng đã đến Ngọc Châu.
“Ta thề là ta sẽ không tiết lộ tung tích của ngươi!”
Võ giả áo nâu rụt rè nói.
Sắc mặt tràn ngập sợ hãi.
“Hứa Viêm ta không phải là loại người thích giết người, đã biết rồi thì ta còn ở lại đây để làm gì, thế nên ngươi có tiết lộ tung tích hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng đến ta!”
Dứt lời, Hứa Viêm giơ tay lên, ném văng võ giả áo nâu ra ngoài.
Áo vải thô võ giả như lấy lại được sinh mệnh thứ hai, điên cuồng chạy trốn đi.
Hứa Viêm vậy mà xuất hiện tại phụ cận kinh thành Trịnh Quốc, điều này có nghĩa là, Hứa Viêm cùng Mạnh Trùng, ẩn núp ở trong lãnh thổ Trịnh Quốc.
Đây là một tin tức cực kỳ quan trọng.
Bản thân báo lên, kiếm được vài triệu linh tinh, là một tán tu lẻ, đây đã là gia tài vạn kim.
Hứa Viêm trở về trang viên, đem tin tức đưa ra.
Phương Hạo vẻ mặt sùng bái, đại sư huynh cùng nhị sư huynh, thật sự là quá dữ rồi, bức cho Ngọc Thần Tông cùng Túc Gia, trả ra đại giá đến như vậy!
“Này, Ngọc Thần Tông cùng Túc Gia này, thật đúng là không tiếc bất cứ giá nào!”
Mạnh Trùng xúc động nói một tiếng.
Lại là linh khoáng, lại là Địa Hồn Hoa, khuấy động cả giới võ đạo Ngọc Châu.
“Linh khoáng của Ngọc Thần Tông, cũng nên thu lấy, bất quá sư đệ biết trận pháp, vậy thì vừa khéo dùng được.”
Hứa Viêm lạnh lùng cười nói.
“Đại sư huynh yên tâm, Linh Vực chưa từng có trận pháp, chỉ cần ta bày trận pháp xuống, Luyện Thần Thiên Nhân cũng không thể phát hiện ra manh mối, linh khoáng về sau sẽ thuộc về chúng ta.”
Phương Hạo rất kích động, nghĩ đến chính mình cũng có thể chống lại Linh Tông cùng Thế Gia, toàn thân đều sôi trào.
“Rất nhanh sẽ có Luyện Thần Thiên Nhân đến nơi này tìm hiểu rồi.”
Hứa Viêm trầm giọng nói.
Hắn tại đây lộ diện, Luyện Thần Thiên Nhân của Ngọc Thần Tông hay Túc Gia, nhất định sẽ đến nơi này tìm hiểu một phen.
Hứa Viêm lúc này ánh mắt lạnh lùng, nhìn về phía Phương Hạo nói: "Sư đệ, bố trí trận pháp cần bao lâu, có thể ngăn cách thần hồn lực của Luyện Thần Thiên Nhân, mê hoặc Luyện Thần võ giả không?"
Phương Hạo sửng sốt, trong lòng nhảy dựng, lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Ý của Đại sư huynh là?"
Hắn nuốt một ngụm nước bọt, có chút không thể tin được.
"Bố trí một trận pháp, lấy Luyện Thần Thiên Nhân để luyện tay, ta cũng tiện thể thử xem uy lực của Kiếm Trận này."
Hứa Viêm cười rạng rỡ.