Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Bản Dịch) — Chương 718

Chương 718: Áy náy

schedule ~9 phút phút đọc visibility 5 person Bán Đạo Thanh Phong

Chương 718: Áy náy

Vừa nãy một ngọn lửa phượng cuốn tới, sức mạnh khủng bố của ngọn lửa phượng, với sức mạnh của hắn căn bản không thể chống đỡ nổi.

"Thực xin lỗi thực xin lỗi, sẽ không có lần sau nữa, ta có kinh nghiệm rồi!"

Phương Hạo mặt đầy vẻ áy náy.

Sau đó, sắc mặt trở nên nghiêm túc hẳn lên, tiếp tục bố trí trận pháp, thỉnh thoảng dừng lại, luyện chế những dụng cụ cần thiết cho việc trận pháp.

Ba ngày sau, trận pháp được bố trí xong xuôi.

Nhưng Phương Hạo đi lòng vòng thêm một vòng, thì thấy trận pháp có phần thô sơ, bèn đúc rút kinh nghiệm, lại luyện lại tất cả bảo khí một lần nữa.

Lần thứ hai bố trí lại trận pháp, rất nhanh liền hoàn thành.

"Cuối cùng cũng xong rồi!"

Lúc này, trang viên vẫn nguyên như cũ, trông chẳng giống như đã bị trận pháp bao vậy.

Nhưng nếu nhìn từ bên ngoài trang viên, thì trang viên đã biến mất, giống như chỗ này căn bản không có trang viên, thậm chí cả một mảnh đất này cũng không tồn tại.

"Sư phụ, ta đã bố trí trong trang viên hai đại trận, gồm Huyễn Ảnh Mê Thần Trận, và Phượng Hỏa Hãm Sát Trận, đệ tử tự tin cho dù là Luyện Thần Thiên Nhân cũng không thể phát hiện được sơ hở gì.

"Mặc dù có thể sẽ không giết được Luyện Thần Thiên Nhân, nhưng muốn nhốt Luyện Thần Thiên Nhân trong trận nửa canh giờ, hẳn là không thành vấn đề."

Phương Hạo có vẻ kích động nói.

Ý niệm của Lý Huyền bao trùm cả trang viên, cẩn thận quan sát trận pháp do Phương Hạo bày trí, mở miệng nói: "Mặc dù vẫn còn rất nhiều lỗ hổng và điểm yếu trong trận pháp, nhưng với kiến thức ít ỏi về trận pháp của ngươi mà có thể bày được trận pháp có cấp độ này cũng khá tốt rồi".

Phương Hạo sửng sốt, cẩn thận quan sát xung quanh nhưng không phát hiện ra bất kỳ lỗ hổng và điểm yếu nào trong trận pháp.

Hắn cung kính cúi đầu nói: "Sư phụ, đệ tử ngu độn, không phát hiện ra lỗ hổng nào trong trận pháp cả, xin sư phụ chỉ giáo ".

Lý Huyền giơ tay lên, tia sáng lóe lên, dừng lại ở một điểm trong trận.

Bất ngờ thay, trong trận bỗng xuất hiện một lỗ hổng.

"Đây là một chỗ… và một chỗ khác nữa".

Lý Huyền chỉ ra từng điểm là lỗ hổng và điểm yếu.

Phương Hạo mang vẻ mặt xấu hổ, hóa ra trận pháp tưởng chừng hoàn hảo của mình lại có nhiều điểm thiếu sót.

"Đa tạ sư phụ!"

Lý Huyền nghiêm nghị nhìn Phương Hạo nói: " Kỳ môn võ học gồm cả trận pháp, cấm chế, địa cục kỳ lạ, chúng không tách rời mà hòa làm một, mới chính là kỳ môn võ học chân chính.

"Ngươi không được để bản thân rơi vào một khuôn khổ nào đó, trận pháp chỉ có thể tồn tại bên trong phạm vi của trận pháp, cấm chế chỉ được dùng trong phạm vi của cấm chế.

"Nếu là vậy, thì mất đi ý nghĩa thực sự của kỳ môn võ học, ta hy vọng ngươi có thể hiểu được, hãy suy ngẫm xem, làm thế nào để tu luyện kỳ môn võ học, làm thế nào để khai thác sức mạnh của kỳ môn võ học".

Phương Hạo sửng sốt, hắn nhận ra mình đã mắc phải một lỗi.

Hắn ta chỉ chuyên tâm tìm hiểu trận pháp bên trong trận pháp, quên mất rằng trận pháp chỉ là một phần trong kỳ môn võ học chứ không phải là gốc rễ của kỳ môn võ học.

"Vâng, thưa sư phụ, đệ tử đã hiểu!" Phương Hạo cung kính nói.

Hắn hiểu mình phải lĩnh ngộ kỳ môn võ học như thế nào, phải làm thế nào để phát huy được sức mạnh kinh khủng của kỳ môn võ học.

"Ngươi biết về túi đựng đồ không? Trong luyện khí, người ta cũng có thể chế tạo những vật dụng đựng đồ tương tự, có thể linh hoạt, hiệu quả và không gian chứa đồ lớn hơn túi đựng đồ không.

"Tất nhiên, ngươi phải tự tìm hiểu xem cần những vật liệu luyện chế nào".

Lý Huyền trầm ngâm rồi dặn dò.

Vốn đã có luyện khí thì phải có trận pháp rồi cả cấm chế nữa.

Chế tạo túi đựng đồ là một chuyện hiển nhiên phải không?

"Đệ tử đã hiểu!"

Sau khi Phương Hạo cung kính hành lễ, hắn bắt đầu tìm cách sửa chữa những lỗ hổng và điểm yếu trong trận pháp.

Đồng thời giữ tâm trí ổn định, hắn bắt đầu dung hòa những điều mà bản thân hắn lĩnh ngộ được từ trận pháp, cấm chế, luyện khí… trong kỳ môn võ học lại với nhau để thực hiểu được ý nghĩa thực sự đằng sau kỳ môn võ học.

......

Tại đại điện của Ngọc Thần Tông, có hàng chục cường giả Luyện Thần Thiên Nhân tụ họp, trong đó có ba người là đến từ Túc Gia.

Mà người ngồi ở vị trí cao nhất của Ngọc Thần Tông chính là đại tộc lão của Ngọc Thần Tông, cũng chính là người đã đưa Ngọc Thần Tông lên vị trí Linh Tông nhất lưu tại Linh Vực.

Dù là đứng cuối cùng nhưng cũng là nhất lưu.

Cường giả Luyện Thần hậu kỳ!

Ngay cả đại tộc lão của Ngọc Thần Tông thường xuyên bế quan tu luyện, muốn đột phá đến Luyện Thần Thiên Nhân đỉnh phong cũng kinh động, có thể thấy tình hình nghiêm trọng đến mức nào.

"Đã tìm hiểu được tung tích của Hứa Viêm và Mạnh Trùng chưa?"

Đại tộc lão của Ngọc Thần Tông hỏi với giọng nghiêm nghị.

"Chưa được!"

Sắc mặt tông chủ Ngọc Thần Tông vô cùng âm u.

"Túc Gia của chúng ta cũng không có tin tức gì về lai lịch của hai người đó".

Sắc mặt của đại tộc lão Túc Gia cũng vô cùng khó coi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay