Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Bản Dịch) — Chương 715

Chương 715: Học xấu

schedule ~9 phút phút đọc visibility 5 person Bán Đạo Thanh Phong

Chương 715: Học xấu

Người ở cảnh giới Luyện Thần Thiên Nhân thực lực không yếu, chỉ có điều nếu đột nhiên gặp phải loại trận pháp chưa từng nghe bao giờ, thì chắc chắn sẽ bị trói tay trói chân.

Mà với thực lực của Phương Hạo bây giờ, muốn bày ra được trận pháp giết chết người Luyện Thần Thiên Nhân, có lẽ hơi khó khăn.

Nhưng trói buộc người Luyện Thần Thiên Nhân một thời gian, thì cũng có thể làm được, mặc dù Luyện Thần Thiên Nhân hùng mạnh như vậy, nhưng nếu đột nhiên rơi vào trận pháp, cũng sẽ thận trọng, không dám tùy tiện tấn công ồ ạt.

Hơn nữa, lực thẩm thấu của thần hồn còn không bằng được Thần Ý.

"Vâng, sư phụ, nhất định sẽ bày ra được trận pháp có thể trói buộc Luyện Thần Thiên Nhân."

Phương Hạo kích động không thôi.

Hắn cũng muốn học theo các vị sư huynh, lấy thế yếu đánh bại cường giả cảnh giới Luyện Thần Thiên Nhân!

Phương Hạo bận rộn không nề hà mưa gió, ngày đêm chăm chỉ nghiên cứu trận pháp, luyện khí, nghiên cứu cấm chế, tìm hiểu Tam Thập Lục kỳ cục Thiên Địa Kỳ môn, đồng thời thỉnh thoảng tranh thủ thời gian tu luyện, có thể bồi dưỡng kỳ văn của thiên dịa trong cơ thể một cách trọn vẹn.

Làm như vậy mới có thể đột phá đến cảnh giới tiếp theo, Thần Ý Cảnh!

Luyện khí cần không ít tài liệu để làm quen, sắp xếp trận pháp cũng vậy.

May thay, bản thân hắn có một ít kho dự trữ, còn bảo khố Đái Gia mà Hứa Viêm chuyển đi lúc trước cũng có không ít tài liệu, đủ để Phương Hạo sử dụng.

“Sư đệ, giúp ta luyện một cái lò luyện đan.”

Tố Linh Tú vẽ ra ý tưởng về lò luyện đan mới của mình rồi đưa cho Phương Hạo xem.

Trên toàn bộ Linh Vực, ngoại trừ Phương Hạo, không còn bất kỳ thợ rèn nào có khả năng rèn được chiếc lò luyện đan hoàn toàn mới này, nó đã vượt ra ngoài tầm hiểu biết của các thợ rèn rồi.

“Không có vấn đề gì!”

Phương Hạo vỗ ngực nói.

“Cần phải luyện một trận pháp nhỏ vào trong chiếc lò luyện đan này, cùng với kết giới phong bế dược lực của đan dược nữa…”

Tố Linh Tú bắt đầu giải thích về những điểm chính của lò luyện đan.

Sau khoảng thời gian Phương Hạo giảng dạy, Tố Linh Tú cũng đã nắm được một số kiến thức cơ bản về trận pháp và cấm chế.

Mặc dù không thể sánh bằng Phương Hạo nhưng ít ra cô cũng không phải là người mù tịt về trận pháp.

“Không khó đâu, cứ giao cho ta đi!”

Nghe xong, Phương Hạo trầm ngâm một lát rồi gật đầu đồng ý.

“Vậy thì cảm ơn sư đệ.”

Tố Linh Tú vô cùng vui mừng.

“Ta mới phải cám ơn sư tỷ chứ, nếu không có đan dược của sư tỷ, tốc độ tu luyện của ta đã chẳng thể nào nhanh được như thế.”

Trên khuôn mặt béo tròn của Phương Hạo lộ ra vẻ e thẹn.

Bên ngoài trang viên, trong khu rừng.

Xích Miêu vỗ một cái vào đầu Tiểu Cáp, trừng hai mắt nhìn Tiểu Cáp, gầm gừ cảnh cáo, ý tứ đe dọa rất rõ ràng.

Dạo gần đây nó không vui chút nào.

Con ếch này đã cướp đi không ít cơ hội làm nũng của nó, ra sức lấy lòng Tố Linh Tú, lấy mất đan dược đáng lẽ chỉ dành riêng cho mình.

Nhất định phải cảnh cáo nó một phen mới được.

Đôi mắt tinh nhanh của Tiểu Cáp chuyển động, nói “Oa!”

Nó kêu lên một tiếng, mặc dù tỏ vẻ rất yếu đuối nhưng vẫn không chịu khuất phục.

“Meo!”

Xích Miêu nổi giận.

Con ếch này, lại còn dám chống cự mình nữa chứ?

Ta là đại yêu vương tương lai đấy!

Giơ một chân lên, để lộ những móng vuốt sắc nhọn, nhìn chằm chằm vào Tiểu Cáp với vẻ đe dọa rồi gầm lên một tiếng.

Tiểu Cáp hơi lúc túng, hai chân lùi về phía sau hai bước, nhưng ngay sau đó như nghĩ đến điều gì, nó lại kiên định đứng thẳng dậy, kêu lên một tiếng.

Nó, không khuất phục!

Xích Miêu hơi tức giận, con ếch này lại còn dám mượn Phương Hạo để đe dọa nó nữa, đúng là vô lý.

Nó là Xích Miêu, ngoài sợ chủ nhân, sợ Hứa Viêm, sợ Tố Linh Tú không cho đan dược, thì nó không sợ bất kỳ ai!

Khi đó, nó giơ chân lên chỉ vào khu nhà trang viên, bảo với Tiểu Cáp rằng chủ nhân của mình là sư phụ của chủ nhân ngươi đó, xét theo địa vị thì ta cao hơn ngươi!

Tiểu Cáp ngoảnh đầu nhìn về phía trang viên, có chút choáng váng, chủ nhân của con mèo này lại là sư phụ của chủ nhân mình sao?

Thế là nó bỗng chốc nản lòng, có chút khuất phục.

Xích Miêu gật đầu hài lòng, viết chữ trên mặt đất cảnh cáo Tiểu Cáp một hồi, thu lại ba phần đan dược của nó, với tư cách là Yêu Vương tương lai, nó sẽ không ăn độc quyền.

Phải bắt Tiểu Cáp làm đàn em của mình.

Để tăng cường khả năng răn đe của mình, khiến Tiểu Cáp biết ai mới là người đứng đầu.

Xích Miêu đi ra ngoài một lúc, khiêng một nồi nước vào, trực tiếp đun nước trong nồi, sau đó không biết bắt được một con cóc ở đâu ném vào nồi nấu chín.

Rồi chỉ tay về phía con cóc trong nồi cảnh cáo Tiểu Cáp, nếu chống đối thì kết cục sẽ như thế này!

Mở miệng, định há miệng nuốt luôn nước luộc cóc, để lại bóng đen hung dữ của mình trong lòng Tiểu Cáp, nhưng nhìn vào nước luộc cóc, dường như nó hơi nhạt nhẽo.

Vì vậy, Xích Miêu chạy đi tìm Thạch Nhị, xin gia vị, đổ vào nồi.

Sau đó, nuốt một ngụm nước luộc cóc.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay