Chương 703: Tiếp xúc
Hôm sau.
Kinh thành Trịnh Quốc, cuối Nam Phường Thị, trong một tiểu viện hẻo lánh, Phương Hạo lưu luyến nhìn nơi ở của mình vài lần, hôm nay phải rời đi rồi.
Cơ hội thay đổi vận mệnh đã đến với hắn.
Đặt chiếc Xuân Tiêu Kính lên bàn đá trong sân, để lại vài dòng chữ, đây là lời nhắn cho Thẩm Hải Chu.
Vị Thẩm đại thiếu gia này cũng không tệ, hắn đã kiếm được không ít linh tinh từ tay hắn.
Tặng cho hắn chiếc Xuân Tiêu Kính này vậy.
“Oa!”
Tiểu Cáp kêu lên một tiếng, đã nuốt trọn tất cả mọi thứ vào bụng.
"Sư phụ!"
Phương Hạo cung kính hành lễ với Lý Huyền đang bước tới.
"Ừ, đi thôi!"
Lý Huyền gật đầu.
Hôm nay, sẽ truyền kỳ môn võ đạo cho đồ đệ thứ tư.
"Vâng!"
Phương Hạo cung kính nói.
Quay lại trang viên, Tố Linh Tú́ đã đợi sẵn, muốn xem xem tứ sư đệ trông như thế nào...
Thạch Nhị, Chu Anh, Mạnh Thư Thư và Xích Miêu đều tò mò nhìn chằm chằm.
"Phương Hạo"
Lý Huyền chỉ tay vào tiểu mập mạp phía sau lưng nói.
"Đây là Tam sư tỷ của ngươi, Tố Linh Tú́, là một Đan Y Võ Giả ".
Lí Huyền giới thiệu với Phương Hạo.
Ngay khi nhìn thấy tam sư tỷ tuyệt sắc vào bậc nhất, tiểu mập mạp Phương Hạo bỗng dưng đỏ mặt.
"Phương Hạo, ra mắt tam sư tỷ!"
Tố Linh Tú́ nghiêm mặt lại, cố gắng tạo vẻ nghiêm chỉnh của sư tỷ đòi: "Ừm, Tứ sư đệ mới vào môn, nhớ phải nghe lời sư phụ, ngoài việc nghe lời sư phụ, ngươi cũng phải nghe lời sư tỷ nữa !"""
"Vâng, vâng!"
Phương Hạo có vẻ e dè.
Lý Huyền khẽ giật khóe môi, nhìn tiểu mập mạp e dè, không khỏi nhớ lại khoảnh khắc gặp Phương Hạo lần đầu, hắn ta có vẻ dâm đãng.
Đặc biệt là khi nhìn vào Xuân Tiêu Kính trong gương, vẻ dâm đãng đó chỉ hướng về các nàng thiếu nữ có sức hấp dẫn chứ không tập trung vào dáng vẻ dung tục này..
Sau khi sư tỷ sư đệ đã quen thuộc, Tố Linh Tú́ nhìn vào Tiểu Cáp, trên mặt đều là sự tò mò, cô đưa ngón tay chọc chọc vào bụng Tiểu Cáp.
"Đây là Thôn Sơn Thiềm thì phải, con này có vẻ không giống với mấy con khác".
"Nó tên là Tiểu Cáp"
"Tiểu Cáp à, lại đây cho tạ nhìn xem một xí nào".
Tố Linh Tú́ đưa tay ra bắt Tiểu Cáp, nhưng Tiểu Cáp di chuyển và trốn sau cổ Phương Hạo.
"Sư tỷ, Tiểu Cáp sợ người lạ"..
Phương Hạo cười ngượng ngùng gãi đầu.
"Sợ người lạ à"
Tố Linh Tú́ nheo mắt lại, lấy ra vài viên đan dược.
"Tiểu Cáp, xem cái này là gì?"
Tiểu Cáp thò đầu ra từ phía sau cổ Phương Hạo, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào những viên đan dược trên bàn tay trắng nõn của Tố Linh Tú́, khiến nó nhìn mà ham muốn chảy nước miếng.
"Có muốn không? Muốn ăn thì lại đây nào"
Tố Linh Tú́ câu ngón tay.
Phương Hạo nhìn chằm chằm, nhưng không dám bước lên.
"Nhát gan đến như vậy sao"
Tiểu Cáp há miệng nuốt viên đan dược, chỉ một lúc sau, hai mắt nó đã sáng rực, nước miếng suýt chút nữa đã chảy ra.
"Muốn ăn thì đến đây nào."
Tố Linh Tú híp mắt nói.
Tiểu Cáp do dự, Tố Linh Tú lại ném thêm một viên đan dược nữa.
Sau khi ăn hai viên đan dược, Tiểu Cáp cũng to gan hơn, không cưỡng lại được sự cám dỗ, nhảy lên lòng bàn tay của Tố Linh Tú, kêu quang quác.
Phương Hạo có chút mơ màng, không ngờ viên đan dược này lại có sức hấp dẫn to lớn như vậy, Tiểu Cáp nhà mình thế mà lại phá lệ chủ động đến gần người ngoài.
Xích Miêu thấy vậy thì sốt ruột.
Nó cọ đầu vào bắp chân của Tố Linh Tú, "meo meo" kêu.
"Xích Miêu cũng muốn ăn à."
Tố Linh Tú vừa trêu đùa Tiểu Cáp và Xích Miêu, vừa liên tục cho hai con vật kia ăn từng viên đan dược.
Lý Huyền một tay cầm ngọc như ý, một tay để sau lưng, bước từng bước thong dong hướng về phía đỉnh núi bên ngoài trang viên.
Phương Hạo cũng bước theo sau.
Đứng trên đỉnh núi, nhìn ra kinh thành Trịnh Quốc hùng vĩ, Lý Huyền từ từ nói: "Phương Hạo, ngươi thấy thế giới võ đạo Linh Vực như thế nào?"
Phương Hạo khựng lại, không hiểu tại sao sư phụ lại hỏi thế, suy nghĩ một hồi, rồi nói: "Linh Vực coi trọng thứ bậc tôn ti, Linh Tông và Thế Gia ở trên cao, người tán tu tu luyện đơn độc thì khó khăn.
"Ai cũng muốn trở thành người của Linh Tông, Thế Gia, cho dù là người tán tu tu luyện đơn độc đi nữa cho dù xuất thân hèn mọn, một khi đã trở thành thành viên của Linh Tông, Thế Gia,
"Sẽ không vì mình đã là người tán tu mà đối xử tốt với những người tán tu khác, đây là căn bệnh của thế giới võ đạo Linh Vực."
Nói đến đây, Phương Hạo ngẩng đầu lên nói: "Sư phụ, ta vẫn luôn cho rằng, đây là căn bệnh của thế giới võ đạo Linh Vực, mặc dù ta cũng muốn lập nên Thế Gia, nhưng ta không muốn lập nên Thế Gia như bây giờ."
Lý Huyền trong lòng có chút kinh ngạc, lại hỏi: "Ước mơ bây giờ của ngươi, là thành lập một Thế Gia được người người tôn kính, hay là theo đuổi đỉnh cao võ đạo."
Phương Hạo hít sâu một hơi, nói: "Sau khi tiếp xúc với trận pháp, Thế Gia không còn là ước mơ của ta nữa, ta muốn theo đuổi chân lý của võ đạo, ta muốn khai phá hệ thống võ đạo, ta muốn phát huy trận pháp đến cảnh giới cao nhất, ta muốn trở thành một tượng đài bất diệt trong lịch sử võ đạo!"