Chương 694: Bàn chiến thuật
Tất nhiên, có hay không nơi cất giữ bảo khố bí mật hơn thì tạm thời không thể điều tra được.
"Thực lực của Đái Gia không yếu, cường giả Đại Thiên Nhân không ít, sư đệ có nắm chắc không?"
Hứa Viêm thận trọng hỏi.
"Sư huynh cứ yên tâm, một khi ta vào Đái Gia, ta sẽ thi triển Lục Trượng Kim Thân, Đại Thiên Nhân cho dù cầm trong tay linh khí cũng không phá nổi Bất Diệt Thần Giáp của ta.
"Ta sẽ trực tiếp đi lấy bảo khố, sau đó mới ra tay đối phó với họ, còn sư huynh, Đái Thắng là Luyện Thần Thiên Nhân này thực lực cũng không yếu."
Mạnh Trùng trầm giọng nói.
"Thực lực của Đái Thắng thế nào ta biết rõ, lúc trước đã từng giao thủ với hắn ta vài lần, bây giờ thực lực của ta so với lần trước tiến bộ không ít, hơn nữa còn đột phá Tâm Kiếm Cảnh.
"Cho dù không thể đánh bại được Đái Thắng, hắn ta cũng chẳng làm gì được ta."
Hứa Viêm tự tin nói.
Ngọc Tiểu Long quấn quanh cổ tay Hứa Viêm, nó cảm thấy hai sư huynh đệ này đúng là quá điên rồi, hai người mà cũng định đi đánh cướp một Thế Gia.
Nếu thật sự làm được thì cả Ngọc Châu sẽ chấn động.
Ngọc Thần Tông và Túc Gia càng sẽ trằn trọc không ngủ được.
"Cẩn thận các Thế Gia hay Linh Tông khác ứng cứu, giữa các Thế Gia này rất nhiều nhà có thông gia với nhau, một khi gặp phải đại họa diệt tộc, vì danh dự của Thế Gia, chắc chắn các cường giả của Thế Gia khác sẽ đến ứng cứu."
Ngọc Tiểu Long nhắc nhở.
"Vấn đề này thì không lớn, bất kể là Ngọc Thần Tông hay Túc Gia cũng sẽ không nghĩ đến việc chúng ta dám tập kích Đái Gia, cho đến khi các cường giả khác đến, thì chúng ta đã lấy sạch sẽ rồi rời đi."
Không giết được Đái Thắng cũng không sao, dẹp sạch bảo khố của Thế Gia Đái Gia này cũng có thể làm vơi đi tức giận.
“Tí nữa ngươi phụ trách gom hết bảo khố về.”
Hứa Viêm dùng một tay túm Tiểu Ngọc Long ra, nhét vào trong túi quần của Mạnh Trùng rồi chỉ huy.
“Ta sẽ cố gắng gom hết cho sạch.”
Tiểu Ngọc Long gật đầu nói.
Chuyện đã đến nước này, chỉ có thể liều một phen, không thể thụt lùi được nữa, trừ khi nó không muốn theo sát Hứa Viêm, không muốn có được Đại Yêu Chi Pháp nữa.
Hơn nữa, lúc này nó cũng thấy rất hưng phấn!
Dẹp sạch một Thế Gia, tuyệt đối là chuyện gây náo động giới võ đạo.
Đêm buông xuống!
Đại Thắng đang tu luyện, đột nhiên, sắc mặt hắn hơi lạnh đi, hẳn mở to mắt ra.
"Kẻ địch tập kích!"
Tộc lão của Đái Gia gào lên.
Gào!
Một hoàng kim cự long lao tới, trực tiếp vang lên tiếng kêu ầm vang ngập trời, một tòa kiến trúc trực tiếp bị đập vỡ, và một bóng người bay ra khỏi tòa nhà.
"Muốn tìm cái chết, sẽ mãn nguyện nhà ngươi!"
Đài Thắng cầm trong tay một thanh trường đao làm linh khí.
Một nhát chém ra, ánh đao lóe ngang bầu trời đêm, uy thế của Luyện Thần Thiên Nhân làm chấn động tứ phương.
Hứa Viêm giơ tay lên là một nhát kiếm, Tốn Phong Kiếm Ý dâng trào, va chạm với lực lượng thần hồn của Đài Thắng, thậm chí còn lờ mờ chế áp thần hồn của Đài Thắng.
Khiến hắn không thể phát huy uy lực của thần hồn.
Sắc mặt Đài Thắng đại biến, lúc này hắn cảm giác thần hồn có một cảm giác nặng nề, vội vàng vận công, ngưng luyện thần hồn, nếu không buông lỏng đôi chút, chắc chắn sẽ gây thương tổn cho thần hồn.
"Đây là công pháp gì?"
Trong lòng Đài Thắng thầm run sợ.
Thần hồn lực giống như bị một trận gió mạnh thổi qua, thỉnh thoảng lại lắc lư vài cái, thần hồn lực vốn trực tiếp trấn áp xuống giờ lại mất đi uy lực vốn có.
Ầm ầm!
Ánh mắt Hứa Viêm lạnh lùng, lạnh giọng nói: “Đái Gia lão quỷ, xem kiếm!"
Sơn hà hiện lên, sấm sét rung động, Hứa Viêm một kiếm lại một kiếm chém ra, trong nháy mắt đã cùng Đài Thắng vào trận chiến ác liệt.
Trong lòng Đài Thắng vô cùng sợ hãi, lần trước Hứa Viêm chạm trán với hắn vài lần, hoàn toàn không phải là đối thủ, do đó mới điên cuồng trốn chạy, vậy mà mới qua bao lâu.
Thực lực lại tăng lên một cách khủng khiếp như thế!
"Hắn không phải cảnh giới Luyện Thần, cũng không phải cảnh giới Hợp Thần, công pháp mà hắn tu luyện hình như không giống với người bình thường!"
Trong lòng Đài Thắng sát ý tràn lan, đêm nay cho dù thế nào cũng không thể để Hứa Viêm chạy thoát được, nếu không hậu hoạn vô cùng.
Với tốc độ tăng thực lực của hắn, chỉ một thời gian nữa, chẳng phải mình không phải là đối thủ sao?
Ầm!
Ánh đao rung động, khoảnh khắc này Đái Thắng không dám coi thường khinh suất nữa, từng lớp ánh đao chiếu sáng nửa không trung, uy lực của Luyện Thần Thiên Nhân, lúc này bộc lộ rõ ràng.
Các tộc lão Đái Gia lúc này đều căng thẳng không thôi, sợ Đái Thắng không chống đỡ được, lúc đó Đái Gia sẽ gặp nguy hiểm.
Một viên Tử Mẫu Châu bị bóp nát!
Đây là đang cầu cứu các Thế Gia, Linh Tông giao hảo.
"Luyện Thần Thiên Nhân quả nhiên lợi hại, không thể xem thường."
Hứa Viêm sắc mặt ngưng trọng.