Chương 691: Để ý
Lý Huyền nhìn càng lúc càng thấy thuận mắt với Phương Hạo, tên mập mạp này đầu óc toàn chứa những thứ khó hiểu, thiên phú cũng không tệ, vừa vặn phù hợp với việc tu luyện kỳ môn võ đạo.
"Sao ngươi lại làm những bảo khí khác người này? Nhìn qua có vẻ không mấy hữu dụng".
Lý Huyền tỏ ra tò mò mà hỏi.
"Ta thấy môn đoán khí của Linh Vực này chẳng có gì mới mẻ cả, và mơ ước của ta là trở thành một nhà đoán khí của Thế Gia, nhà đoán khí số một Linh Vực".
"Chỉ có vượt qua tất cả mọi người, chế tạo ra món đồ đoán khí mới, thì mới thực hiện được".
Phương Hạo kiên định nói.
"Một võ giả tán tu, làm gì có Thế Gia?"
Lý Huyền cười hỏi.
"Ta biết là khó lắm, nhưng chẳng lẽ không cố gắng thử một lần, thì ta sao có thể cam tâm được?"
Phương Hạo long trọng nói.
"Kỹ thuật đoán khí (luyện khí) của ngươi là gia truyền sao?"
Lý Huyền tò mò hỏi.
Phương Hạo lắc đầu nói: "Cha ta thực lực không mạnh, mới bước vào cảnh giới Tông Sư thì đã chết ngoài ý muốn, bản thân ta cũng tự nhận là tư chất võ đạo không tốt, nên ta chọn học nghề rèn đúc.
"Đoán Khí Thuật cơ sở là ta mua về, tự ta nghiên cứu Đoán Khí Chi Thuật nên mới có được tay nghề đoán khí như ngày nay.
"Ta dám tự hào nói rằng, trên toàn Trịnh Quốc, không ai hiểu Đoán Khí này hơn ta!"
Lý Huyền nghe vậy càng thêm hài lòng, Phương Hạo quả thực có tư chất kỳ môn võ đạo cũng không tầm thường, hắn cảm thấy kỳ môn võ đạo của mình sắp sửa ra đời rồi.
Tiếp đến, Lý Huyền lại hỏi Phương Hạo một số vấn đề, Phương Hạo cũng trả lời từng câu một, cuối cùng còn dẫn Lý Huyền đến sân sau cửa hàng.
Đây là sân của Phương Hạo thuê, trước là cửa hàng, sau có sân, Phương Hạo rèn dụng cụ trong sân.
Trong sân có một đài rèn, bốn phía chất đầy đủ loại nguyên liệu rèn.
Bên cạnh đài rèn có một người sắt cao bằng người.
"Đây là chiến khôi do ta dày công nghiên cứu chế tạo, chỉ là hiện tại còn quá nhiều hạn chế, không thể chiến đấu độc lập mà cần phải dùng đến sức mạnh võ đạo của mình truyền vào mới có thể điều khiển được, hơi vô dụng.
"Nhưng ta đã nghĩ ra cách giải quyết rồi, chỉ là muốn kiểm chứng thành công hay không, có lẽ phải mất rất nhiều thời gian."
Phương Hạo vừa phấn khích vừa vỗ người sắt giải thích.
Lý Huyền thực sự thấy ngoài ý muốn, tư chất của Phương Hạo quả không phải là tầm thường.
Đến cả chiến khôi cũng rèn được.
Hắn đưa tay, truyền một luồng thần nguyên vào chiến khôi, chiến khôi kêu “keng" một tiếng, chiến khôi giơ tay lên vung đao về phía trước, chém xuống, vung ngang, chém xiên trái rồi đến phải, cứ đi đi lại lại chỉ quanh quẩn có mấy động tác này.
Thực sự quá vô dụn .
Nhưng đối với Linh Vực mà nói cũng được coi là một kỳ tích sáng tạo có tính mở rộng.
Phương Hạo ngượng ngùng nói: "Ta cũng muốn chiến khôi có được phương thức chiến đấu độc lập hơn, nhưng hình như rất khó."
"Ngươi không nói là đã tìm ra cách giải quyết rồi sao?"
Lý Huyền thu hồi thần nguyên, tươi cười hỏi.
"Ừ, nhưng rất khó."
Phương Hạo thở dài.
Hắn nói ra cách giải quyết của mình.
"Ngươi là chắc biết thi lão chứ, đó là thứ được nuôi dưỡng ở nơi đặc biệt trong thời gian dài, ta đang nghĩ xem có thể đặt chiến khôi vào nơi như thế để nuôi dưỡng được không.
"Ta đã tìm thấy một nơi đặc biệt, chôn một chiến khôi rồi, chỉ là kiểm chứng thành công hay không thì còn khó quá."
Phương Hạo lại thở dài.
Đây là hắn được gợi ý từ việc Thanh Thiên Giao biến thành thi lão.
Chỉ là, thi lão được sinh ra cần phải trải qua hàng trăm năm, hàng nghìn năm hoặc thậm chí hàng vạn năm mới có thể nuôi dưỡng thành công.
Muốn kiểm chứng có làm được hay không, thì trong thời gian ngắn không thể có kết quả.
Hơn nữa, cho dù làm được thì thời gian nuôi dưỡng chiến khôi (người sắt) cũng quá dài, huống hồ nuôi dưỡng ra không chắc có thực lực mạnh mẽ.
Nên cũng vô dụng như vậy.
Đây cũng là nguyên nhân khiến Phương Hạo trở nên mất tinh thần.
"Ta sẽ lấy chiến khôi này, ta có thứ muốn ngươi luyện chế, nếu ngươi thành công, có nghĩa là ngươi và ta có duyên, sẽ trao tặng ngươi một cơ duyên rất lớn."
Lý Huyền suy nghĩ một chút rồi mỉm cười nói.
"Nhưng con chiến khôi này của ta rất đắt, chỉ riêng chi phí vật liệu cũng đã..."
Mắt Phương Hạo sáng lên, vội vàng lên tiếng nói.
Lý Huyền lấy ra một vài tờ Linh phiếu, đây đều là Linh phiếu do những Siêu Nhiên Linh Tông lớn của Linh Vực phát hành, vốn là thứ Hứa Viêm đoạt được từ Đái Gia.
"Đây là năm mươi vạn linh tinh."
"Đại ca, chiến khôi là của ngươi, còn cả Xuân Tiêu Kính này nữa, cũng tặng cho ngươi luôn."
Phương Hạo vô cùng mừng rỡ.
Khóe miệng Lý Huyền giật giật, thứ Xuân Tiêu Kính gì đó, hắn không thèm.
"Thứ này ngươi tự giữ lại đi."
Hắn lắc đầu nói.
Phương Hạo cười ha hả, vội vàng hỏi lại: "Đại ca, ngươi muốn luyện chế cái gì, ta nhất định sẽ luyện chế cho ngươi."
Lý Huyền lấy ra một bản trận đồ, đây là bản trận đồ nhỏ nhất trong những bản trận đồ, cũng là bản đơn giản và cơ bản nhất.
"Ngươi thấy bức tranh này chứ? Ngươi chỉ cần luyện chế một bức tranh như thế này vào bảo khí là được."