Chương 678: Mị hoặc Lý Huyền?
Vô Song lại đi đến bên cạnh với dáng vẻ duyên dáng, lúc nào cũng toát lên vẻ quyến rũ, cung kính hỏi: "Tiền bối, tiểu nữ tử có một thắc mắc về võ đạo, không biết tiền bối có thể giải đáp không?"
Vân Miểu Miểu đang nói chuyện với Hứa Viêm thì mặt đỏ ửng lên, ánh mắt rất ngại ngùng, sư phụ của mình đang làm gì vậy?
Chẳng lẽ cô ấy lại muốn quyến rũ sư phụ của Hứa Viêm?
Thật mất mặt quá đi!
"Có chuyện gì vậy?"
Hứa Viêm không để ý đến hành động nhỏ của Vô Song Đại Tông Sư, sư phụ đã ở cảnh giới cao nên đối với sức mạnh quyến rũ này của cô ta không cần để tâm.
Lý Huyền thực sự không nhìn thẳng vào Vô Song, mà mắt hơi liếc lên khi thấy Vô Song cúi người xin chỉ giáo, không biết là cố ý hay vô tình, để lộ một nửa vòng tròn trắng muốt.
"Núi non hùng vĩ, tròn trịa như ngọc!"
Trong lòng cảm thán.
Sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhẹ nhàng, không bị sắc đẹp làm lung lay.
Giọng nói nhàn nhạt: "Quyến rũ, có thể coi là thuật công tâm, loạn tâm cảnh, loạn ý chí... biết dùng thì sẽ có tác dụng chế địch, dùng bừa thì sẽ tự hủy hoại bản thân".
Vô Song nhất thời đỏ mặt, xấu hổ nói: "Cảm ơn tiền bối chỉ dạy".
Nhưng mặt cô ấy dày lại còn rất tò mò về Lý Huyền, sư phụ của Hứa Viêm, vậy nên cô ấy thuận thế đứng bên cạnh Lý Huyền, một bên rót trà cho Lý Huyền, một bên cung kính nói: "Tiền bối là cao nhân, xin tiền bối hãy chỉ bảo thêm đôi điều".
Vân Miểu Miểu nhìn sư phụ vài lần rồi thôi không để ý nữa, sư phụ của mình cũng nên hiểu chừng mực chứ?
Sắc mặt nghiêm túc nhìn Hứa Viêm, nói: "Linh Vực Chi Môn đã mở".
"Linh Vực Chi Môn đã mở từ lâu rồi, ta biết".
Hứa Viêm không bận tâm.
Ta đã đến Linh Vực một chuyến rồi.
"Lần này mở toàn diện, đã truyền tin về Nội Vực thiên hạ, phàm là ai có ngọc lệnh đều có thể vào Linh Vực, thời hạn một tháng!"
Vân Miểu Miểu trang trọng nói.
"Vậy thì ra là vậy!"
Hứa Viêm bừng tỉnh, hắn nghĩ đến Đỗ Ngọc Anh, tất nhiên Linh Vực Chi Môn đã mở, chắc Đỗ Ngọc Anh cũng vào Linh Vực rồi nhỉ?
"Đỗ cô nương cầm lệnh của Thái Miểu, còn Thái Miểu Tông là một trong những Siêu Nhiên Linh Tông ".
Ở Linh Vực, Hứa Viêm đã tìm hiểu được những thông tin cơ bản về vài Siêu Nhiên Linh Tông lớn.
Thái Miểu Tông là một trong số đó.
Còn Đỗ Ngọc Anh cầm lệnh Thái Miểu, lại có huyết thống Thiên Nhân, huyết thống của cô ấy đến từ cường giả của Thái Miểu Tông, khi bước vào Linh Vực, địa vị của cô ấy sẽ không thấp.
"Vân cô nương muốn có ngọc lệnh hả?"
Vân Miểu Miểu từng giúp hắn mài giũa tâm cảnh, mà hắn có mấy khối ngọc lệnh (lệnh bài bằng ngọc), nếu Vân Miểu Miểu cần, hắn có thể tặng cho cô một khối ngọc lệnh, để trả ân tình đã giúp đỡ lúc trước.
"Ta có ngọc lệnh."
Vân Miểu Miểu lắc đầu, cô ôm chút mong đợi nói: "Hứa công tử, ngươi có muốn vào Linh Vực không, nếu vậy xin hãy theo ta cùng đi vào Linh Vực?"
Hứa Viêm đang định khéo léo từ chối, bỗng ngẩng đầu nhìn ra ngoài đảo, có hai bóng hình mỹ miều bay tới.
Đỗ Ngọc Anh và Thúy Nhi.
"Hứa công tử!"
Đỗ Ngọc Anh nhẹ nở nụ cười duyên dáng nói.
"Hứa công tử!"
Thúy Nhi vừa nhìn thấy Hứa Viêm má đã ửng hồng, ngọt ngào gọi.
Vân Miểu Miểu hơi cau mày, nhìn Đỗ Ngọc Anh, có chút ngạc nhiên.
Không gặp trong thời gian, khí chất của Đỗ Ngọc Anh thay đổi rất nhiều, xinh đẹp mặn mà mà lại hào sảng.
"Đỗ cô nương, cô cũng đến vì Linh Vực Chi Môn à?"
Vân Miểu Miểu nheo mắt nói.
"Vân cô nương, ngươi cũng vậy à?"
Đỗ Ngọc Anh cười nhẹ.
Hứa Viêm nhìn hai cô gái, suy nghĩ một hồi mới nói: "Hai vị cô nương, đều muốn vào Linh Vực, mà thứ bậc tôn ti trong Linh Vực rất nghiêm ngặt, đều là người của Nội Vực, nếu được thì hãy giúp đỡ lẫn nhau, có lợi cho việc tích cực sống trong Linh Vực!"
Mặc dù hai cô gái đều có ngọc lệnh, nhưng dù sao cũng là người của Nội Vực.
Cho dù Đỗ Ngọc Anh cầm lệnh bài Thái Miểu, thì ở ngoài có thể vì thân phận Siêu Nhiên Linh Tông mà không bị kỳ thị, nhưng trong Thái Miểu Tông thì chưa chắc.
"Hứa công tử nói đúng!"
Đỗ Ngọc Anh rất nghe lời.
Vân Miểu Miểu sửng sốt một chút, dường như đã nghĩ đến điều gì, cũng cười nói: "Miểu Miểu nghe Hứa công tử!"
Thúy Nhi trừng mắt nhìn Vân Miểu Miểu, hậm hực.
Lý Huyền chỉ điểm cho Vô Song mấy câu, thỉnh thoảng tỏ vẻ ngồi lê đôi mách, chú ý đến động tĩnh của Hứa Viêm và hai cô gái, trong lòng than thở, đồ đệ của mình đúng là mạnh.
"Tiền bối, lần này mở ra Linh Vực Chi Môn, người cầm ngọc lệnh có thể vào, không biết tiền bối suy nghĩ thế nào?"
Vô Song tò mò hỏi.
"Nội Vực cũng được, Linh Vực cũng được, chẳng qua chỉ là một góc thiên địa, không có ý kiến gì cả."
Lý Huyền thản nhiên nói.
Vô Song giật mình, Nội Vực và Linh Vực, đều chỉ là một góc thiên địa, trong lòng cô chấn động, Linh Vực trong mắt tiền bối, e là chỉ là nơi hoang vắng chăng?.