Chương 643: Hòa Quang Đồng Trần Thuật bản đơn giả
Hòa Quang Đồng Trần Thuật vô cùng tinh tế và thần bí, sau khi che giấu thì thần hồn của những người Luyện Thần Thiên Nhân cũng ko thể tìm ra được
Nếu Ôn Dũng tu luyện Hòa Quang Đồng Trần Thuật, cơ hội thoát chết sẽ tăng lên rất nhiều.
Nhưng có điều khiến Hứa Viêm cảm thấy tiếc nuối, hắn chỉ truyền thụ một chút phương pháp của Hòa Quang Đồng Trần Thuật, nhưng Ôn Dũng thì lại cảm thấy rất khó hiểu, không biết nên tu luyện thế nào.
Lúc này, Hứa Viêm mới nhận ra rằng phương pháp tu luyện mà hắn học được không giống với phương pháp của Ôn Dũng, tu luyện ở Linh Vực chưa chắc đã có thể học được Hòa Quang Đồng Trần Thuật.
Thế là, Hứa Viêm không truyền hết Hòa Quang Đồng Trần Thuật mà suy nghĩ hồi lâu, truyền cho Ôn Dũng một phiên bản rút gọn hoặc một phiên bản đơn giản của Hòa Quang Đồng Trần Thuật.
Dù không mạnh bằng Hòa Quang Đồng Trần Thuật thông thường nhưng đó cũng là một kỹ thuật ẩn thân rất mạnh, chỉ cần sử dụng đúng cách, dựa vào rừng rậm và cây bụi gai nhọn, chưa chắc đã không tránh được sự tìm kiếm của thần hồn những Luyện Thần Thiên Nhân.
Khuôn mặt Ôn Dũng tỏ vẻ xấu hổ: "Phương pháp tu luyện của Hứa huynh quá tinh tế, ta quá tối dạ không thể lĩnh hội nổi".
"Không sao, ta còn có một loại thuật ẩn thân đơn giản hơn, để ta truyền cho Ôn huynh".
Hứa Viêm suy nghĩ một hồi, rút gọn quy mô của Hòa Quang Đồng Trần Thuật, phiên bản rút gọn của nó đã ra đời.
Nếu ngay cả như vậy mà Ôn Dũng vẫn không tu luyện được, thì hắn cũng không còn cách nào khác.
"Cám ơn Hứa huynh!"
Ôn Dũng biết ơn nói.
Hai người cùng nhau đi song song trong đường hầm, Hứa Viêm truyền thụ kỹ thuật ẩn thân cho Ôn Dũng, vì đây là phiên bản rút gọn nên việc lĩnh hội sẽ dễ dàng hơn một chút.
Sau ba ngày, cuối cùng Ôn Dũng cũng lĩnh ngộ được.
Hắn vô cùng phấn khích, có kỹ thuật ẩn thân này có thể tự tin thoát khỏi Ngọc Châu, ẩn nấp trốn tránh sự truy sát của Đái Gia.
Con đường hầm này dài tới hàng nghìn dặm, cả hai đều không dám khinh suất, dù sao thì đây cũng là lối đi do một con linh thú nào đó khai phá ra, mặc dù con linh thú khai phá ra đường hầm này có lẽ đã chết.
Nhưng vẫn có thể có một số linh thú khác ẩn nấp ở đây.
Bên trong đường hầm tối tăm, đột nhiên vang lên tiếng rít của các loài thú, hơn mười con thú không xác định trông giống con giun nhưng to như thùng nước, bất ngờ chui ra.
Hứa Viêm phóng kiếm ý ra, chúng lao ra giết hết những con thú này trong nháy mắt.
Đoạn đường tiếp theo trở nên không mấy yên bình, ở một đoạn đường hầm, sương khói độc dày đặc bốc lên, may mà Hứa Viêm có viên Tị Độc Đan nên đã thuận lợi vượt qua.
Một đường đi không gặp nguy hiểm gì, cuối cùng cũng đến cuối đường hầm, địa điểm cất giữ Địa Linh Ngọc Tủy nằm ở một nơi nào đó ở cuối đường hầm.
Ôn Dũng hít một hơi thật sâu, tìm kiếm trong đường hầm, cuối cùng phát hiện ra một bức tường đá, trên đó có khoảng mười mấy viên đá nhỏ nhô ra.
"Theo ghi chép thì Địa Linh Ngọc Tủy có ở bên trong đây!".
Ôn Dũng dùng một tay rồi đến tay kia đập những viên đá nhô ra vào bên trong bức tường đá, hai tay đẩy mạnh, bức tường đá bị đẩy ra, một dòng linh khí nồng đậm trào ra. Mang theo một làn hơi trong lành.
"Hứa huynh, thế là phải tạm biệt ngươi rồi, nếu muốn liên lạc với ta, có thể thử tìm Vạn Thế Minh".
Ôn Dũng nghiêm túc chắp tay nói.
"Vạn Thế Minh?"
Hứa Viêm có chút khó hiểu, chưa từng nghe đến thế lực này.
"Là những người cùng hướng trên giang hồ liên hợp tạo thành, nhưng chưa đến lúc xuất hiện".
Ôn Dũng trầm giọng nói, sau đó chỉ ra địa điểm ẩn trong bí mật của Vạn Thế Minh ở Trịnh Quốc.
Hứa Viêm vỗ vai Ôn Dũng, đối phương rất tin tưởng hắn, ngay cả cứ điểm bí mật của Vạn Thế Minh cũng nói cho hắn biết, còn tặng hắn Địa Linh Ngọc Tủy.
Hắn trong lòng cảm thấy có chút áy náy, thở dài một tiếng, nói: "Ôn huynh à, thực ra Đái Oánh Oánh là ta giết."
Ôn Dũng trừng lớn mắt.
"Hứa huynh, ngươi..."
"Ta vừa mới tới Ngọc Châu, liền gặp phải Đái Oánh Oánh muốn bắt người đi dò đường Thanh Thiên Giao Mộ, thế mà lại muốn bắt ta làm nô lệ, ta liền giết cô ta, đương nhiên, ta không biết Ôn huynh từng buông lời ác ý!"
Hứa Viêm nói vẻ mặt bất lực.
Hắn không cố ý đổ lỗi cho Ôn Dũng.
Ôn Dũng há hốc miệng, chẳng trách Hứa Viêm tin tưởng hắn, thì ra hắn là hung thủ!
Một thời gian, Ôn Dũng cảm thấy tâm trạng phức tạp.
Nhưng hắn cũng tin rằng Hứa Viêm không cố ý đổ lỗi cho hắn.
Những ngày nay sống chung với nhau, hắn cảm thấy Hứa Viêm đối với Linh Vực dường như hiểu biết có hạn, càng không có cảm giác gian nan nơi xứ người của tu sĩ không gia môn phái ở Linh Vực.
Có lẽ là thiên tài thiếu niên mới ra giang hồ, không hiểu nhiều về giới võ đạo Linh Vực.
"Đái Gia công nhận ta là người giết người, vậy thì coi như Đái Oánh Oánh chính là do ta giết, chuyện Hứa huynh giết người, chỉ có hai chúng ta biết!"
Ôn Dũng hít sâu một hơi nói.