Chương 637: Đến chậm một bước
Lúc này, hắn ta cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt.
"Ta là người của Túc Gia, ngươi dám giết ta sao?"
Nhịn không được gầm lên dữ dội.
"Giết ngươi cần gì phải nhìn xuất thân!"
Hứa Viêm cười lạnh, một kiếm chém xuống, Lôi Đình Chi Kiếm tựa như Thiên Phạt (hình phạt của trời) vậy.
Ầm!
Chấp sự Túc Gia một quyền đánh ra, đồng thời thi triển thân pháp chuẩn bị bỏ trốn.
Ngay lúc này, ý thức tinh thần đột nhiên thình lình bị một cơn cuồng phong thổi vào, như sắp bị xé rách vậy, cơn đau dữ dội khiến cho nhãn cầu của hắn cũng suýt nữa lồi ra ngoài!
"Đây là công pháp gì?"
Chấp sự Túc Gia kinh hãi thét lên!
Đây không phải là thần hồn trấn áp của Luyện Thần Thiên Nhân, mà tựa như là một công pháp võ đạo kỳ lạ nào đó, có thể trực tiếp xé rách ý thức tinh thần của hắn vậy.
Lúc này hắn mới hiểu ra, vì sao chấp sự của Ngọc Thần Tông lại bị giết!
Nắm đấm công kích của chấp sự Túc Gia xuất ra, vì đau đớn dữ dội ở ý thức tinh thần, cũng trở nên hỗn loạn tan rã, thân hình đang bỏ trốn cũng đột nhiên khựng lại.
Trong thời khắc nguy cấp, chấp sự Túc Gia điên cuồng vận chuyển pháp môn Tụ Thần, muốn xóa tan sự xé rách ở ý thức tinh thần, chống lại sự tấn công của cơn cuồng phong kỳ lạ kia.
Nhưng, Lôi Đình Chi Kiếm đã bổ xuống rồi!
"Túc Gia sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
Khi chết, chấp sự Túc Gia gầm lên một tiếng giận dữ cuối cùng.
Phốc!
Sau khi giết chết chấp sự của Ngọc Thần Tông và Túc Gia, Hứa Viêm giơ tay lên bắt lấy, đoạt lấy túi đựng đồ của hai người, kiếm khí cuộn trào, trực tiếp biến họ thành tro tàn!
Đầu của Ngọc Tiểu Long chui ra khỏi tay áo của hắn, kinh ngạc nói: "Ngươi giết chấp sự của Ngọc Thần Tông và Túc Gia? Việc này gây ra sóng gió lớn rồi, Ngọc Thần Tông và Túc Gia nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
Đã lâu lắm rồi tại Ngọc Châu chưa từng có người tu hành tán tu nào dám giết người của Tam Tông Ngũ Gia.
"Giết thì đã giết, Ngọc Thần Tông và Túc Gia thì sao?"
Hứa Viêm hoàn toàn không để tâm.
"Ngươi sẽ bị truy sát, mau bỏ chạy đi, chậm nữa thì chạy không thoát nữa đâu."
Ngọc Tiểu Long có chút hoảng loạn nói.
"Không chừng còn có Luyện Thần Thiên Nhân tới truy sát ngươi!"
Hứa Viêm thần sắc bình tĩnh, nói: "Luyện Thần Thiên Nhân thì sao?"
Quả thực hắn không phải là đối thủ của Luyện Thần Thiên Nhân, nhưng với Hòa Quang Đồng Trần Thuật, hắn có thể tránh khỏi sự điều tra, chỉ cần cẩn thận một chút, Luyện Thần Thiên Nhân cũng chưa chắc tìm ra được hắn.
"Mau chạy trốn đi, Luyện Thần Thiên Nhân sẽ không dễ dàng ra tay, nhưng chắc chắn cường giả Đại Thiên Nhân sẽ ra tay."
Ngọc Tiểu Long nghiêm nghị nói.
"Chỉ là Đại Thiên Nhân thôi, không sao đâu."
Hứa Viêm trầm ngâm một chút, Đại Thiên Nhân đối với hắn thì không tạo ra quá nhiều uy hiếp.
Nhưng cũng không thể chủ quan được.
Nếu như không sợ thì sao? Nếu như đối phương cử ba năm người cùng nhau vây giết hắn thì sao?
Thanh Lân Thành không thể tới nữa rồi, trong lòng Hứa Viêm cũng có một chút cảm giác cấp bách, nhất định phải mau chóng tích lũy đủ cơ sở, đột phá cảnh giới Thần Ý.
Chỉ cần đột phá cảnh giới Thần Ý, dưới cảnh giới Luyện Thần Thiên Nhân thì hắn sẽ vô địch!
Cho dù đối mặt với Luyện Thần Thiên Nhân, cho dù không dùng Hòa Quang Đồng Trần để che giấu thân phận, cũng có thể trốn ngay trước mắt bọn họ!
Cảnh giới Thần Ý là một bước tiến khổng lồ.
"Đi, đi tìm Địa Linh Long Khí!"
Hứa Viêm bay lên, trực chỉ tới vùng biên ải Ngọc Châu, là dãy núi mênh mông nơi có Địa Linh Long Khí.
...
“Đường chủ, Ngọc Thần Tông và Túc Gia phái chấp sự đến truy sát thiên tài kia kìa!”
Tại phân bộ Vạn Thế Minh, người đàn ông cảnh báo Hứa Viêm vội vàng chạy đến nói.
“Ta đến ngay đây!”
Sắc mặt đường chủ đột nhiên thay đổi, lập tức túm lấy người đàn ông kia, dùng khinh công bay lên, nháy mắt đã biến mất ở phía xa.
“Đến chậm một bước rồi, thiên tài kia có lẽ đã bị bắt mất rồi.”
Người đàn ông trung niên thở dài nói.
Đường chủ khẽ liếc mắt, quan sát chiến trường, từ dấu vết còn sót lại của trận chiến có thể thấy trận chiến kết thúc rất nhanh, hơn nữa không hề gay go.
Hắn ta nhíu mày, nói: “Mau đến Thanh Lân Thành dò la tin tức, tiện thể tìm kiếm thêm thông tin xem Ngọc Thần Tông và Túc Gia bắt thiếu niên kia làm gì, mục đích là gì.”
“Tuân lệnh, đường chủ!”
Người đàn ông trung niên vội vàng rời đi.
Tại Thanh Lân Thành, trong Lôi Vân Các, lệnh truy nã Hứa Viêm vẫn còn đó.
Tuy nhiên, có tin đồn rằng có người đưa ra manh mối về thiếu niên kia, đã nhận được tiền thưởng.
Chấp sự của Ngọc Thần Tông và Túc Gia đã đến bắt người.
Các võ giả trong Lôi Vân Các không khỏi ghen tị.
Tên tán tu đó chẳng những nhận được tiền thưởng mà còn được Ngọc Thần Tông và Túc Gia ban ân, nếu chấp sự coi trọng có khi còn có cơ hội gia nhập Ngọc Thần Tông và Túc Gia nữa.
Một khi đã trở thành võ giả của Linh Tông, thế gia, cho dù chỉ là võ giả cấp thấp phụ thuộc cũng đã mạnh hơn tán tu rất nhiều rồi.