Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Bản Dịch) — Chương 613

Chương 613: Cuồng vọng vậy sao?

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Bán Đạo Thanh Phong

Chương 613: Cuồng vọng vậy sao?

Hoàng gia Trịnh Quốc, vì nhiệm vụ trấn thủ Linh Vực Chi Môn, nên trực tiếp phục tùng mấy Siêu Nhiên Linh Tông, mặc dù ở Ngọc Châu, thực lực không mạnh nhất, nhưng lại không có thế lực nào dám đắc tội.

Rất nhiều gia tộc, Linh Tông nhị lưu, tam lưu, đều muốn kết thông gia với hoàng gia Trịnh Quốc, tuy nhiên nhãn quang của hoàng gia Trịnh Quốc quá cao nên sẽ không tùy ý kết thông gia với các thế lực khác.

Đái Oánh Oánh sinh ra có bảo thể, khiến vô số Thiên kiêu phải đố kỵ, hoàng gia Trịnh Quốc cũng coi trọng nữ tử này, do vậy Đái Gia thuận lợi kết thông gia với hoàng gia Trịnh Quốc.

"Oánh Oánh tại sao vẫn còn chưa đến?"

Đái Tuấn nhìn một vòng xung quanh, cau mày nói.

"Tiểu thư nói là đến bên trong nơi hạ đẳng, bắt mấy người đến thăm dò đường."

Một người hầu bên cạnh mở miệng nói.

"Võ giả trong nơi hạ đẳng, thực lực quá kém, bắt đến có ích gì chứ."

Đái Tuấn lắc đầu.

"Đã tìm được tên gia hỏa nói sẽ giết Oánh Oánh chưa?"

"Phát hiện tung tích rồi, đang bị truy sát, hắn sống không được bao lâu nữa đâu."

Đái Tuấn nghe vậy gật đầu.

Ánh mắt hướng về Hắc Vân đầm lầy, xuyên qua độc khí tràn ngập, thấp thoáng thấy được ngọn núi cao kia.

Trước Hắc Vân đầm lầy, có một tảng đá khổng lồ, nằm gần với Hắc Vân đầm lầy nhất, nhưng độc khí lại không tràn ngập lên tảng đá này, vị trí này, chính là một trong những vị trí tốt nhất bên cạnh Hắc Vân đầm lầy.

Các Linh Tông và gia tộc có mặt, đều không có ai chiếm cứ tảng đá khổng lồ này, dường như mặc định, đây là vị trí thuộc về một thế lực nào đó.

Ở Linh Vực, hệ thống phân cấp chặt chẽ, mỗi khi có việc trọng đại, nhất lưu Linh Tông hoặc gia tộc tham dự, thì các nhị lưu, tam lưu thế lực còn lại, đều sẽ ngầm hiểu để trống vị trí vốn thuộc về các nhứt lưu thế lực.

Tuyệt đối sẽ không vì đến sớm, mà đi chiếm cứ vị trí như vậy.

Nếu không, ắt sẽ tự rước hoạ vào thân, điều này đã là quy tắc ngầm bất thành văn ở Linh Vực rồi.

Cũng chính vì thế, nên tảng đá khổng lồ này, mặc dù vị trí tốt lại bằng phẳng, nhưng lại không có thế lực nào khác chiếm cứ.

Hứa Viêm từ trong miệng Đái Oánh Oánh mà biết được Thanh Thiên Giao Mộ, hắn lập tức quyết định tham gia khám phá Thanh Thiên Giao Mộ, bảo địa này, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Nếu thuận lợi, hắn rất nhanh có thể tích góp được đại ngộ đầy đủ để đột phá cảnh giới Thần Ý.

"Linh Vực đúng là giàu có thật!"

Hứa Viêm kiểm tra túi đựng đồ của Đái Oánh Oánh, không nhịn được thở dài một tiếng.

Bên trong linh dược kém nhất, cũng là lục phẩm linh dược, trong đó tứ phẩm linh dược còn có nhiều cây.

Còn những lọ lọ, bình bình đó chính là đan dược được luyện chế từ linh dược, ở trong mắt Hứa Viêm đó là lãng phí của trời, mặc dù phẩm cấp linh dược dùng không thấp

Nhưng hiệu quả xa không bằng đan dược mà hắn mang theo trên người.

Linh Vực dường như cũng có thứ tương tự linh phiếu, nhưng không phải do một thế lực ban hành mà là do nhiều thế lực ban hành, Hứa Viêm đã phát hiện ra ba loại linh phiếu khác nhau trong túi đựng đồ của Đái Oánh Oánh.

Số lượng linh phiếu không nhiều lắm, mà chủ yếu là Linh Tinh.

"Linh Tinh của Linh Vực tốt hơn hàng Nội Vực rất nhiều, chứa đựng nhiều linh khí hơn".

Hứa Viêm không ngừng xuýt xoa.

Những viên Linh Tinh này, một viên có thể so với năm sáu viên Linh Tinh trong hàng Nội Vực về lượng linh khí.

"Mang theo đến cả vạn viên Linh Tinh bên người, đúng là một tiểu phú bà, đáng tiếc lại cố ý đi đến đường chết, nếu hào phóng như Đỗ cô nương thì đâu có chết như vậy chứ".

Hứa Viêm lắc đầu.

"Phía trước chính là Hắc Vân đầm lầy rồi".

Xa xa đã nhìn thấy, phía trước một màu đen sì, hẳn chính là nơi Đái Oánh Oánh nói đến, nơi có mộ của Thanh Thiên Gia, Hắc Vân đầm lầy.

"Những chất độc trong không khí này đúng là lợi hại".

Đến trước Hắc Vân đầm lầy, Hứa Viêm không khỏi lè lưỡi, mặc dù với thực lực hiện tại của hắn, nếu đi vào bên trong ở cả một ngày một đêm thì chân nguyên cũng sẽ hao tổn quá nửa.

Chẳng trách võ giả Linh Vực đều phải chờ đến khi độc chướng tiêu tán mới đi vào Thanh Thiên Giao Mộ.

Hứa Viêm đảo mắt nhìn quanh, ngoài một số thiếu niên thiếu nữ còn trẻ tuổi ra thì những người còn lại đều gần ba mươi tuổi và người có thực lực thấp nhất cũng chỉ ở cảnh giới Tiểu Thiên Nhân sơ kỳ mà thôi.

Người có thực lực mạnh nhất thì lại là một thanh niên mặc áo bào xanh, cảnh giới Tiểu Thiên Nhân hậu kỳ.

Đối phương chỉ có một mình, độc chiếm một vị trí tốt.

Hứa Viêm thấy phiến đá lớn còn trống đó, lập tức nhảy lên ngồi.

Vị trí này hắn muốn lấy.

Còn nói đến quy củ gì thì Hứa Viêm không biết.

Hắn vốn hiểu biết không nhiều về Linh Vực, Đái Oánh Oánh tuy có giới thiệu một ít, nhưng quá sơ sài.

Hơn nữa, cũng không phải Đái Oánh Oánh muốn nói cái gì thì nói.

Sự xuất hiện của Hứa Viêm lập tức thu hút sự chú ý của tất cả võ giả có mặt. Khi trông thấy hắn chiếm cứ phiến đá lớn kia, mọi người đều ngẩn người.

"Hắn là đệ tử thiên kiêu của Linh Tông hay thế gia nào đó ư?"

"Nhìn trang phục của hắn, ở Ngọc Châu chúng ta chưa từng có thế gia và Linh Tông nào như vậy".

"Không thể nào là tán tu được chứ?"

"Nói bậy bạ, tán tu nào dám chiếm chỗ đó hả?"

Các võ giả không khỏi nghi ngờ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay