Chương 611: Tê người
Còn về Đái Gia và Hoàng thất Trịnh Quốc phía sau cô ta, Hứa Viêm cũng không mấy để tâm, chỉ cần sử dụng Hòa Quang Đồng Trần Thuật thì có thể trốn thoát khỏi sự truy sát mà không thành vấn đề.
Chỉ có các võ giả trấn thủ trong Linh Vực Chi Môn mới từng gặp mình, huống hồ đến khi cần thiết thì có thể thay đổi dung mạo.
Còn về việc không giết người trấn thủ Linh Vực Chi Môn là chủ yếu vì đối phương không đắc tội với hắn, cũng không ra tay cứu Đái Oánh Oánh, vì họ không đắc tội với bản thân nên Hứa Viêm cũng không phải là kẻ giết người bừa bãi.
Trong đại điện, hai tên võ giả trấn thủ lúc này đều đổ đầy mồ hôi lạnh.
Tên này chắc chắn là Huyết Ma!
May mà hồi nãy không ra tay, nếu không thì chắc chắn sẽ chết, ngay cả tro cốt cũng không còn!
Đái Oánh Oánh kiêu ngạo quá quen, sống chết mặc bay, vì vậy lần này mới bỏ mạng.
“Bẩm báo lên không đây, nghi ngờ Huyết Ma quay trở lại?”
Kẻ trấn thủ bên trái trầm giọng hỏi.
“Hắn có phải Huyết Ma hay không, chỉ là suy đoán của riêng ngươi và ta, huống chi dù có phải là Huyết Ma thật đi nữa, thì e rằng hắn đã không còn luyện công pháp sát sinh nữa, ngươi cần biết rằng, lúc trước nhân vật ở Thái Miểu Sơn kia đã vào Nội Vực rồi.
“Hai mươi năm trước, Mộc Gia phong lưu phóng đảng cũng vào Nội Vực, thế còn Huyết Ma thật sự còn sống thì sao?”
Kẻ trấn thủ bên phải trầm giọng nói.
“Hít!”
Người trấn thủ bên trái trừng mắt, lộ ra vẻ kinh ngạc, nói: “Ý của ngươi là, nếu Huyết Ma thật sự còn sống, lại không còn luyện công pháp sát sinh nữa, thì đằng sau chuyện đó…”
Càng nghĩ càng thấy kinh hãi, nước ở đây rất sâu!
Kẻ trấn thủ bên phải nói tiếp: “Ngay cả nếu không phải như vậy, ngươi và ta thả Huyết Ma quay về, tuy rằng lỗi không phải ở ngươi ta, nhưng ngươi có nghĩ không, lũ Luyện Thần Thiên Nhân cao cao tại thượng kia sẽ tha thứ cho ngươi và ta không?
“Chắc chắn sẽ chết!
“Cũng giống như ngươi và ta, dù biết đám Tông Sư võ giả kia chưa chắc đã phạm lỗi, nhưng trong lòng khó chịu, cũng sẽ tùy tiện đánh giết.
“Còn ngươi và ta, trước mặt Luyện Thần Thiên Nhân, há chẳng phải cũng như vậy hay sao?”
Sắc mặt người trấn thủ bên trái căng lên, hai người xuất thân bình thường, là một trong những thành viên đội vệ hoàng gia Trịnh Quốc, phụ trách trấn thủ Linh Vực Chi Môn.
So với đám Linh Tông Thiên Nhân kia, thân phận chênh lệch rất lớn.
Huyết Ma đã để lại bóng đen rất lớn trong lòng những cường giả Linh Tông của Linh Vực.
“Nói ra, là chết, không nói ra có thể cũng chết, nhưng nói ra bây giờ, cũng chỉ sống được vài ngày, còn giấu giếm cho tới khi sự việc bại lộ, thì có khi còn sống được thêm một thời gian nữa.
“Hơn nữa, kéo dài thời gian, chưa chắc đã không có biến số, rốt cuộc thì hai người từ Thủy Tinh Cung đã vào Nội Vực, còn chưa quay về.”
Kẻ trấn thủ bên phải nói tiếp.
“Đúng, giấu diếm!”
Người trấn thủ bên trái hít sâu một hơi, nghiêm nghị gật đầu.
“Cái chết của Đái Oánh Oánh, thì phải giải thích thế nào đây?”
Hắn ta lại cau mày hỏi.
“Ngươi và ta đã gặp cô ta rồi, tới đây một chuyến, cho rằng hạ đẳng trong Nội Vực thật quá vớ vẩn, không xứng để đi dò đường, nên họ quay người đi mất, còn chết ở đâu, ngươi và ta làm sao mà biết được?
“Không phải có một tán tu Thiên Nhân tuyên bố sẽ diệt trừ cô ta đó sao, cứ coi như chuyện này là do tên đó làm là được.”
Kẻ trấn thủ bên phải bình tĩnh nói.
Đái Oánh Oánh và hộ đạo Thiên Nhân của cô ta đã chết rồi, cả tro cốt cũng chẳng còn.
Ngoài hai người họ ra, thì không còn ai biết nữa, ngoại trừ hung thủ.
“Thôi thì vậy đi.”
Người trấn thủ bên trái nghiêm nghị gật đầu.
Hai người tiếp tục tu luyện, coi như chưa có chuyện gì xảy ra, Linh Vực Chi Môn vẫn chưa từng được mở.
Chỉ là, hai người trong lòng đã có sự ăn ý, sau này nếu có người từ Nội Vực tới, tuyệt đối không được tùy tiện đánh mắng, lỡ đâu có liên quan đến Huyết Ma, không phải cũng chết như Đái Oánh Oánh sao?
Đồng thời trong lòng thầm mắng Tiêu Minh và Bình Nhi, đi tới Nội Vực rồi mà cứ chậm chạp không chịu quay về, nếu không phải hai người này đều là người của Linh Tông, thì nhất định sẽ đóng Linh Vực Chi Môn, bắt họ ở luôn trong Nội Vực!
…
Sau khi Hứa Viêm vào Linh Vực, Lý Huyền cùng đoàn người quay lại Thương Lan Đảo.
Vừa đi khỏi Thương Bắc Chi Địa thì Lý Huyền thấy Đại Đạo Kim Thư lật mở, ánh sáng vàng loang ra.
“Đệ tử của ngươi một chưởng diệt sát Tiểu Thiên Nhân, kinh nghiệm chiến đấu của ngươi tăng lên!”
Lý Huyền: …
Mới vào Linh Vực thôi mà đã giết Tiểu Thiên Nhân rồi?
Không biết chọc phải chuyện gì không đây?
Lý Huyền nghĩ đến lúc trước Hứa Viêm mới vào Nội Vực, không lâu sau đã bắt đầu giết Tông Sư rồi, lần này vào Linh Vực cũng có chút tương đồng như thế.
“Sẽ không như vào Nội Vực, giết Tiểu Thiên Nhân ba bữa lại giỗ một bữa chứ nhỉ?”
Lý Huyền bỗng dưng cảm thấy tê dại cả người.
“Đã tu luyện Hòa Quang Đồng Trần Thuật rồi, cho dù gặp phải Luyện Thần Thiên Nhân truy đuổi thì cũng trốn thoát được, không sao đâu.”
Hứa Viêm không phải là kẻ mới chân ướt chân ráo vào giới võ đạo nữa rồi, kinh nghiệm xông pha trong giới võ đạo đã rất phong phú.