Chương 598: Muốn vào Linh Vực
Hắn đã đạt tới cảnh giới Thông Huyền viên mãn mấy ngày nay, thế nhưng việc tích lũy nền tảng thì chậm chạp thế nào mà vẫn mãi không thể đạt tới cảnh giới cực hạn.
Đan dược cũng đã ăn rồi.
Chỉ là phẩm cấp của linh dược có hơi kém một chút, hơn nữa đặc tính của những linh dược này đều không thích hợp để tích lũy nền tảng cho lắm, sau khi luyện chế thành đan dược thì hiệu quả cũng không đủ.
Cứ theo tốc độ tích lũy như thế này thì sợ rằng phải mất kha khá thời gian mới có thể tích lũy đủ.
“Ta tu luyện võ đạo nhục thân, nếu đạt tới cảnh giới Thông Huyền viên mãn thì muốn tích lũy đủ nền tảng cũng rất chậm.”
Mạnh Trùng cũng thở dài nói.
“Đại sư huynh, chẳng lẽ muốn tới Linh Vực sao?”
Mạnh Trùng trầm giọng hỏi.
Linh Vực, một thế giới võ đạo mới, nơi có võ đạo Thiên Nhân mạnh mẽ hơn, linh dược có phẩm cấp bậc cao hơn, tích lũy nội tình dễ dàng hơn, đến Linh Vực e rằng rất nhanh có thể tích lũy đủ.
"Không sai, thế nhưng gia đình cha mẹ tại Nội Vực này, thực lực còn yếu, ta không thể trông chờ mọi việc vào sư phụ được."
Hứa Viêm gật đầu.
Hiện tại hắn cũng có thể đột phá Thần Ý Cảnh, nhưng hắn không cam lòng chỉ có vậy.
Mỗi một cảnh giới đều là cơ hội để thuế biến, thăng hoa bản thân, vì vậy hắn muốn tích lũy nội tình, chuẩn bị cho sự thăng hoa khi đột phá.
Chỉ có như vậy, hắn mới có thể tiến xa trong con đường võ đạo, vượt qua các thiên kiêu cổ nhân kia!
Mà chỉ có thực lực đạt đến năm thành cảnh giới tương tự sư phụ mới có hy vọng.
"Sư huynh, ta phải cần một khoảng thời gian nữa mới có thể đến Linh Vực, có ta ở Thương Lan Đảo thì không có vấn đề gì, cho dù có người tấn công thì ta cũng có thể giết chết bọn họ!"
Mạnh Trùng tự tin nói.
"Sư huynh đến Linh Vực, e rằng có thể đột phá rất nhanh, đợi khi đó ta đến Linh Vực cũng không muộn."
Hứa Viêm nghe vậy thì có chút động tâm.
"Sư đệ, vậy ta cảm ơn trước, chờ sư phụ trở về, ta sẽ đến Linh Vực một chuyến."
Hứa Viêm hít một hơi thật sâu, trịnh trọng gật đầu nói.
Chỉ có đến Linh Vực thì mới nhanh chóng tích lũy nội tình được, sớm ngày đột phá Thần Ý Cảnh, mà sau khi đột phá Thần Ý Cảnh thì Thần Nguyên Cảnh cũng không còn xa nữa.
Một khi đột phá Thần Nguyên Cảnh, hắn có thể lưu lại Thần Nguyên hóa thân cho cha mẹ.
Như vậy thì sự an toàn sẽ được đảm bảo, cho dù Nội Vực có biến loạn thì Thần Nguyên hóa thân của hắn cũng có thể dễ dàng trấn áp!
"Linh Vực có rất nhiều cường giả, hơn nữa đối với võ giả Nội Vực chúng ta không mấy thiện cảm, thế nhưng nếu có ngọc lệnh thì có thể tránh bớt được một số phiền toái."
Mạnh Trùng suy nghĩ một lát rồi nói.
"Ngọc lệnh, chẳng qua là gia nhập thế lực của người ta mà thôi, đến Linh Vực không cần phải bị ràng buộc như thế, còn người ở Linh Vực Chi Môn thì không đáng ngại."
Hứa Viêm lắc đầu nói.
"Sư huynh nói rất đúng, khi đến Linh Vực thì chú ý chỉ cần không phải là Luyện Thần Thiên Nhân thì không cần lo lắng điều gì."
Luận về thực lực, Luyện Thần Thiên Nhân ở Linh Vực mới thật sự mạnh mẽ.
Tiểu Thiên Nhân và Đại Thiên Nhân, cho dù không địch lại thì chạy trốn vẫn ổn.
Còn Luyện Thần Thiên Nhân thì thuộc hàng đầu trong Linh Vực, sẽ không trông giữ Linh Vực Chi Môn.
Tỷ lệ gặp được họ rất thấp.
Lý Huyền trở về, ngồi phịch xuống chiếc ghế quen thuộc, toàn thân thư thái.
"Sư phụ, người đã trở về!"
Tố Linh Tú vui mừng chạy tới, pha cho sư phụ một ấm linh trà.
Xích Miêu cũng chạy đến.
Chủ nhân đã trở về, nếu nó không tỏ ra ngoan ngoãn thì dễ khiến chủ nhân không hài lòng, đây không phải là chuyện tốt!
"Meo meo!"
Xích Miêu dụi đầu vào chân Lý Huyền, vẻ mặt thân thiết ngoan ngoãn.
Lý Huyền hơi nhếch miệng, con Hổ mập này thật sự càng ngày càng tinh ranh, cũng càng ngày càng không ra dáng đại yêu, thế mà thích làm nũng!
"Xích Miêu, ngươi là hổ đấy, là đại yêu đấy... thôi bỏ đi, chỉ cần ngươi cố gắng nâng cao thực lực là được."
Ban đầu còn định dạy dỗ Xích Miêu một chút, để nó phát huy dáng vẻ của một đại yêu.
Nhưng thấy thực lực của con mèo này tăng lên cũng không chậm nên lười nói gì thêm.
Lúc Xích Miêu thấy chủ nhân như không hài lòng thì lập tức rung thân thể của mình, bộc lộ khí thế đại yêu, gầm lên một tiếng trầm thấp chẳng khác gì vương giả trong muông thú.
Đó là hành động bày tỏ rằng nó không lười biếng, vẫn rất chăm chỉ tu luyện.
"Sư phụ!"
Hứa Viêm và Mạnh Trùng đi qua, cung kính chắp tay hành lễ.
Lý Huyền gật đầu, hỏi: "Muốn vào Linh Vực phải không?"
Hắn biết Hứa Viêm muốn vào Linh Vực Chi Môn, muốn đi tích lũy nội tình cho bản thân ở đó, cố gắng đột phá cảnh giới Thần Ý sớm nhất có thể.
"Đúng vậy, sư phụ!"
Hứa Viêm cung kính nói.
Lý Huyền đang nhâm linh trà, không nói gì, mà như đang suy nghĩ điều gì đó.
Linh Vực là nơi có giới hạn võ đạo cao hơn Nội Vực nhiều lần, không phải Thiên Nhân Luyện Thần là mạnh nhất.