Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Bản Dịch) — Chương 597

Chương 597: Làm nũng

schedule ~8 phút phút đọc visibility 5 person Bán Đạo Thanh Phong

Chương 597: Làm nũng

Cuối cùng Mạnh Trùng cũng lĩnh ngộ được cảnh giới đầu tiên của Đại Nhật Bất Diệt Kim Thân.

Lý Huyền vô cùng vui mừng, thực lực lại tăng lên thêm rồi.

Lúc này, theo sự đột phá của Đại Nhật Bất Diệt Kim Thân, Lý Huyền mới biết được sự cường đại của Bất Diệt Kim Thân.

Trong chớp mắt, Bất Diệt Thần Giáp hiện lên, toàn thân như thể thiên thần hạ phàm!

"Cho dù ta đứng im bất động, Tiểu Thiên Nhân cũng không thể làm tổn thương ta được một sợi tóc!"

Lý Huyền nhìn bản thân, giáp che phủ khắp người, uy phong không tầm thường, trong lòng vô cùng kích động.

Một ý niệm xuất hiện, thân hình hắn đột nhiên phình to, hóa thành một gã khổng lồ cao sáu trượng.

Bất Diệt Thần Giáp bao phủ, Bất Diệt Kim Thân cao sáu trượng, đúng là như thể thiên thần hạ phàm, thần võ vô địch!

"Bộ quần áo Vân Hoàn Tàm Ti này, đúng là không tệ, có thể chịu được việc biến thành khổng lồ cao sáu trượng."

Bộ quần áo của Lý Huyền từ lâu đã đổi thành làm từ Vân Hoàn Tàm Ti.

Hắn vừa mới hóa thân thành kim thân cao sáu trượng, Vân Hoàn Tàm Ti cũng không rách, quần áo cũng không vỡ, vẫn ôm sát cơ thể, không khỏi cảm thán, bộ quần áo làm từ Vân Hoàn Tàm Ti này, đúng là không tệ chút nào.

Thu lại Bất Diệt Kim Thân, Lý Huyền một lần nữa xuống núi, nhanh chóng vẽ xong trận đồ, sau đó sẽ phải quay về Thương Lan Đảo rồi.

Ra ngoài lâu như vậy rồi, Hứa Viêm cũng đã đột phá Thông Huyền viên mãn, cho đến bây giờ vẫn chưa đột phá được cảnh giới Thần Ý, hiển nhiên là vẫn chưa tích lũy đủ cơ sở nền tảng.

Sau hơn mười lần thử đi thử lại, Lý Huyền kích động nhìn chằm chằm vào một đạo đồ án huyền bí.

“Đây chính là Đồ án trận truyền tống, mặc dù chỉ là loại sơ cấp, hơn nữa có hơi thô sơ nhưng nếu có thể lĩnh ngộ thấu đáo, bày ra thì việc truyền tống chắc hẳn không thành vấn đề.”

Một khi trận truyền tống xuất hiện, sẽ làm thay đổi vô cùng lớn thế giới võ đạo.

Cho dù ở cách xa hàng vạn dặm, chỉ cần mở trận truyền tống là có thể đến nơi đó ngay tức khắc.

“Đã viết xong Kỳ Môn võ đạo, nên trở về thôi.”

Lý Huyền nhìn lại Linh Vực Chi Môn lần nữa rồi quay người rời đi, trở về Thương Lan Đảo.

……

“Sư phụ đi đâu vậy?”

Tố Linh Tú nhìn chiếc ghế, vốn có người ngồi trên đó giờ đã chẳng còn ai.

“Meo meo.”

Xích Miêu chạy tới, nằm bẹp trên mặt đất, đáng yêu kêu meo meo.

“Xích Miêu, hôm nay không có đan dược đâu!”

Tố Linh Tú trừng mắt liếc con mèo nói.

Có chút bất đắc dĩ, bảo sao lại là đại yêu chứ, sao lại giống như một con mèo như vậy?

Nhưng phải nói, Xích Miêu mập mạp, trông thực sự rất đáng yêu.

Xích Miêu lắc lư cái đuôi rồi đi mất, nó chạy đến chỗ Hứa mẫu, chỗ Tố Linh Tú không có đan dược thì chắc chắn ở chỗ Hứa mẫu sẽ có.

Hứa Quân Hà nhìn vợ mình, mặt đầy bất đắc dĩ: “Phu nhân, trước đây ngươi tu luyện một ngày một tiếng rưỡi, sao giờ lại còn rút ngắn, hiện giờ chỉ tu luyện một tiếng đồng hồ thôi sao?”

Trong tay Hứa mẫu đang cầm mấy viên đan dược, đợi Xích Miêu đi đến, lười biếng nói: “Phu quân, một tiếng cũng không ít rồi, mỗi ngày kiên trì tu luyện như thế này, cảnh giới chẳng phải cũng sẽ nâng cao sao?

Chậm thì chậm nhưng mà chắc, những chuyện đánh đánh giết giết không hợp với ta, huống chi ta có tu luyện chăm chỉ đến thế nào cũng không đuổi kịp ngươi và Viêm Nhi.

Có ngươi và Viêm Nhi ở đây, ta sẽ không gặp nguy hiểm, hơn nữa còn có Xích Miêu ở đây nữa, nó rất lợi hại.”

Nói xong, vừa hay nhìn thấy Xích Miêu chạy vụt tới.

Ngay lập tức nở nụ cười: “Xích Miêu đến rồi, mau ăn đi, đừng có đói bụng nữa, gầy đi thì không tốt!”

Hứa mẫu xoa đầu Xích Miêu, nhét đan dược vào miệng nó.

Hứa Quân Hà chẳng nói nên lời, nhìn con mèo Xích Miêu suốt ngày tới xin đan dược ăn mà không kìm lòng được muốn đá bay nó, nhưng thấy mình không phải là đối thủ.

Hơn nữa, Hứa mẫu lại còn bảo vệ nó nữa, đích thị là coi con đại yêu này thành mèo rồi.

“Đường đường là một đại yêu, vậy mà không biết liêm sỉ, ăn nhờ ở đậu!”

Hứa Quân Hà mặt đen như đít nồi nói.

Xích Miêu chẳng buồn để ý đến hắn ta, xin ăn xin uống mới là chính đạo, mấy ngày nay đã ăn không ít đan dược nên thực lực lại tăng lên rồi.

Chẳng lẽ, còn phải đích thân mình đi săn bắt con mồi sao?

Mệt chết đi được, Xích Miêu ta lại chẳng phải là đại yêu ngốc, không biết hưởng thụ cuộc sống thì biết làm gì chứ?

Trực tiếp nằm dài trên mặt đất, lật ngửa bụng của mình ra, giống như mèo để làm nũng.

Hứa Quân Hà nhìn không nổi nữa nên mặt đen như đít nồi rồi quay người bỏ đi.

Trên đỉnh núi, Mạnh Trùng đang trao đổi võ đạo với Hứa Viêm, hai người cùng nhau luận chứng.

“Cảnh giới Thông Huyền, tích lũy quá chậm, thiếu linh vật bồi dưỡng cho bản thân.”

Hứa Viêm thở dài nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay