Chương 589: Thần Ý Cảnh
Mà Hứa Viêm thì đã lĩnh ngộ thấu hiểu pháp võ Thần Ý cảnh, cảnh giới thứ nhất của Đại Nhật Bất Diệt Kim Thân của Mạnh Trùng thì vẫn chưa lĩnh ngộ được
Còn Tô Linh Tú, cô nàng chỉ cần từng bước tu luyện là được, công pháp Thần Ý cảnh do Hứa Viêm lĩnh ngộ có thể giảng giải cho cô hiểu, đợi đến khi cô hoàn thiện Thông Huyền viên mãn rồi là có thể bắt đầu chuẩn bị đột phá.
Tổng thể hướng tu luyện của Đan Y Võ Đạo tương đương với Võ đạo chính thống, chỉ khác nhau ở chỗ sở trường tu luyện mà thôi.
Tô Linh Tú đang nghiên cứu đan dược vượt qua cảnh giới Thần Ý, các loại đan dược liên quan đến Nguyên Thần đều tương đối thâm sâu, hơn nữa loại linh dược cần thiết cũng rất khan hiếm.
Linh dược mà cô bé có trong tay thì quá ít, ngoài Thạch Diêu thảo ra thì chỉ còn lại các loại linh dược có trong túi đồ trữ vật của Tiêu Minh do Hứa Viêm mang về thôi.
Không có việc gì làm, Lý Huyền lại chỉ điểm, hướng dẫn cho những người còn lại trên Thương Lan Đảo tu luyện.
Mỗi ngày Xích Miêu ngoài việc luyện võ, mài dũa nền tảng của Thạch Nhị, thì chính là biến thành một chú mèo mập ú, chạy đến trước mặt Tô Linh Tú ăn vạ làm nũng để xin đan dược.
Kết quả là, chỉ nhận được chút đan dược ít ỏi, nó lại chạy đến trước mặt mẫu thân Hứa Viêm làm nũng, chọc Hứa mẫu vui vẻ, mà Hứa mẫu vui vẻ thì sẽ lấy linh dược cho nó ăn…
Lý Huyền lắc đầu, con hổ béo này càng ngày càng tinh ranh hơn rồi.
Hứa Viêm, Mạnh Trùng đều đang lắng đọng bản thân, lĩnh ngộ công pháp và luyện tập.
Mạnh Trùng đang lĩnh ngộ đao pháp.
“Cũng nên sáng chế ra kỳ môn võ đạo rồi”.
Lý Huyền thầm nghĩ trong lòng.
Cũng nên sáng chế ra võ đạo mới rồi.
Có Pháp tắc thiên địa trong Thái Thương Thư làm cơ sở, mặc dù chế luyện vũ khí, pháp trận, thiết lập trận thế và những thủ đoạn Kỳ môn khác… không phải dễ dàng, nhưng chí ít thì cũng có cơ sở tham khảo.
“Kỳ môn võ đạo nằm ở chỗ kỳ, nằm ở chỗ đạo pháp thiên biến vạn hóa…”
Trong đầu Lý Huyền dần dần hiện lên long mạch thiên địa, cục diện đại thế, pháp trận cấm chế…
Ngồi trên ghế, Thần Ý mở ra Đại Đạo Kim Thư, bắt đầu viết công pháp nhập môn của kỳ môn võ đạo vào đó, lấy phản hồi của Đại Đạo Kim Thư.
Một bên viết một bên ghi chép lại những thứ cần thiết, viết thành một Pháp tắc thiên địa.
Hắn đã có thể viết thành thạo Pháp tắc thiên địa ở trang đầu tiên của Thái Thương Thư, còn các Pháp tắc sau trang thứ hai thì tạm thời chưa viết thành thạo như vậy được.
Nhưng như vậy cũng đủ để hắn sáng chế ra cảnh giới và công pháp ban đầu của Kỳ môn võ đạo.
“Đã đến Vực Nội lâu như vậy rồi, vẫn chưa đi loanh quanh đây đó, cũng nên đi lại một chút, biết đâu lại tìm được đồ đệ mới thích hợp nhỉ?”
Ngồi lâu sinh chán, Lý Huyền chuẩn bị đi du lịch Vực Nội.
Trước khi đến Linh Vực, cũng nên du ngoạn khắp nơi ở Vực Nội một chút, nếu không thì chẳng phải là đến đây vô ích sao?
Hơn nữa, sau khi sáng chế ra Kỳ môn võ đạo thì cũng phải tìm đồ đệ thích hợp để lĩnh ngộ, Vực Nội rộng lớn như thế, biết đâu lại tìm được người thích hợp nhỉ?
Thương Lan Đảo có Hứa Viêm và Mạnh Trùng ở đó, cho dù Thiên Nhân Võ Đạo có kéo đến thì cũng chỉ là có đi mà không có về thôi.
Thực lực của Tiểu Thiên Nhân, cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Đã mất đi ưu thế sức mạnh của Thiên Nhân thì có thể mạnh đến đâu được chứ?
Nghĩ là làm, ban đầu Lý Huyền còn định cưỡi con sủng vật Xích Miêu rời đi, kết quả lại phát hiện con hổ béo này đang nằm dưới chân mẫu thân Hứa Viêm nịnh nọt làm nũng, nửa điểm khí phách của yêu thú cấp cao cũng không thấy đâu.
“Thôi bỏ đi, cưỡi con mèo ú này thì quá chói mắt”.
Lý Huyền thôi ý định, bước một bước là rời khỏi Thương Lan Đảo.
Trên đỉnh núi, Hứa Viêm nhìn thấy sư phụ, trong tay cầm chơi chiếc ngọc Như Ý, một tay giấu sau lưng, nhịp bước thảnh thơi, đi trên Thương Giang.
Sư phụ đi du ngoạn nhập thế.
“Ta nhất định phải nhanh chóng nâng cao thực lực của mình lên, không thể để sư phụ luôn âm thầm giúp đỡ ta gánh vác chuyện che chở cha mẹ người thân”.
Ánh mắt Hứa Viêm kiên định.
“Cảnh giới Tâm Kiếm, lấy vạn vật làm kiếm, còn cảnh giới Thần Ý, Thần Ý đến đâu thì đó là Thiên Ý… Thần Nguyên, Thần Thông…”
Hứa Viêm đang trong quá trình lĩnh ngộ, dần dần có chút hiểu biết.
Hắn cảm thấy mình sắp hiểu ra cách tu luyện đến cảnh giới Tâm Kiếm rồi.
Mạnh Trùng đang hoàn thiện bản thân, lĩnh ngộ đao pháp.
Đao hồn đang lớn mạnh, thanh trường đao ngang đầu gối khẽ rung lên, dường như đang cộng hưởng với hắn.
Rõ ràng là một thanh đao, không có linh trí, cũng không có linh tính, thế mà lại có thể cộng hưởng với hắn, ở trong một trạng thái huyền diệu.
Đao Ý lưu chuyển, Đao Ý bá đạo như thể trở nên dịu dàng như làn gió.
…