Chương 585: Ấm ức
Đến Nội Vực là để tìm người, nhưng người đó ở đâu thì cô cũng không biết.
"Tên tiện nhân Tiêu Minh, đã tới Nội Vực rồi mà cứ trì hoãn không về, chẳng lẽ chốn hạ đẳng đó lại cuốn hút đến vậy sao? Hay là sa đọa vào sắc đẹp của đám phàm nhân?"
Bình Nhi mắng trong miệng.
"Chốn hạ đẳng, cho dù có nữ tử có nhan sắc thì đẹp đến đâu được? Đẹp đến mấy thì cũng chỉ là hạ đẳng mà thôi".
Cô hơi bực bội.
Nếu không phải Tiêu Minh làm việc không dứt khoát, thì làm sao có thể khiến cô đích thân tới Nội Vực một chuyến được chứ? Đột nhiên, cô ngẩng đầu nhìn về phía một ngọn núi cao xa xa.
Thân hình khẽ động, hướng về phía đỉnh núi đó mà đi.
Biểu cảm của đám cường giả của Thiên Bảo Các nhất thời thay đổi.
"Các Chủ, cô ta tới rồi!"
Khuôn mặt của nam tử đội mũ tím cũng hơi thay đổi, trong tay nhéo một khối ngọc bài, hơi khom người, truyền âm: "Mọi người cung kính một chút".
Đám cường giả của Thiên Bảo Các trong lòng rùng mình, bọn họ biết, cường giả ở Linh Vực, chỉ cần không hài lòng chút thôi cũng có thể giết người. Đúng là hoàn toàn xem võ giả Nội Vực như heo chó.
Vội vàng khom người, đợi chờ bộ dạng cung kính.
Bình Nhi bay tới, nhìn thấy thái độ của đám cường giả Thiên Bảo Các, liền nở một nụ cười hài lòng.
"Hạ nhân cũng coi như thức thời, thôi vậy, tạm tha cho các ngươi".
Bình Nhi vừa nói vừa mở miệng: "Khi Linh Vực Chi Môn mở ra, người vào đó, hiện giờ đang ở đâu?"
Tiêu Minh là Thiên Nhân võ đạo, vào Nội Vực đã được bấy lâu, chắc chắn đã gây ra tiếng động không nhỏ, phàm là thế lực trong Nội Vực thì đều phải biết hắn ở đâu.
"Thưa Thiên Nhân, chúng ta không biết vị tiền bối đó ở đâu cả, sau khi vào Nội Vực thì không thấy tin tức gì của hắn nữa".
Nam tử đội mũ tím cung kính nói.
"Hửm?"
Bình Nhi nhíu mày, ánh mắt hơi lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào nam tử đội mũ tím.
"Thiên Nhân, những lời ta nói đều là sự thật, tuyệt đối không dám giấu giếm!"
Nam tử đội mũ tím toát mồ hôi lạnh, vội vàng mở miệng.
Bình Nhi khẽ nhíu mày, Tiêu Minh tiến vào Nội Vực, lại không có tin tức gì nữa sao?
Tiêu Minh dù sao cũng là võ đạo Thiên Nhân, hơn nữa với tính cách của Tiêu Minh, chắc chắn sẽ vô cùng ngông cuồng, tuyệt đối không có chuyện hành sự khiêm tốn.
“Hắn ta tiến vào Nội Vực, thật sự không có tin tức gì sao?”
Bình Nhi trầm giọng hỏi.
“Bẩm Thiên Nhân, quả thật không có một tin tức nào, ban đầu vị đại nhân kia, từ Linh Vực Chi Môn đi ra, tiểu nhân này ở ngay tại đây, vốn tưởng rằng Nội Vực sẽ có tin Thiên Nhân giáng thế.
“Kết quả, lại không có nửa lời đồn đãi nào về vị đại nhân kia.”
Nam tử đội mũ tím cung kính nói.
“Ngươi ở tại nơi này, làm sao biết được, hắn ta không lộ ra tung tích?”
Bình Nhi nhíu mày nói.
“Bẩm đại nhân, tiểu nhân này là Các Chủ của Thiên Bảo Các, thế lực truyền tin nhanh nhất trong Nội Vực.”
Nam tử đội mũ tím vội vàng nói.
“Thiên Bảo Các?”
Bình Nhi lẩm bẩm một câu, tựa như nghĩ tới điều gì, gật đầu.
“Hắn ta đi về hướng nào?”
Nam tử đội mũ tím giơ tay chỉ một hướng, chính là phương hướng Tiêu Minh rời đi, nói: “Vị đại nhân kia, đi về hướng đó.”
Bình Nhi không dừng lại, thân hình thoắt động, theo hướng Tiêu Minh rời đi mà tới.
Cả đám cường giả của Thiên Bảo Các, lúc này mới buông được tảng đá trong lòng xuống, phát hiện ra, sau lưng không biết từ khi nào đã lạnh toát mồ hôi.
Từ khi trở thành nửa bước Thiên Nhân, vẫn luôn cao cao tại thượng, thế cục nằm chắc trong tay, nào từng luống cuống như thế này?
Nào từng có, sinh tử nằm trong một ý niệm của người khác?
Lúc này, trong lòng bọn họ chua xót, cảm thấy bất lực đồng thời, cũng tràn ngập sự không cam lòng cùng phẫn nộ.
Bình Nhi cau mày, Tiêu Minh tiến vào Nội Vực, lại hành sự khiêm tốn như vậy sao?
Đây không phải tính cách của hắn, chẳng lẽ hắn muốn bảo vệ con hoang đó sao?
“Không thể nào, Tiêu Minh nào có thể bảo vệ con hoang, hay là hắn ở chỗ kia được tiếp đãi quá tốt, không tới những nơi khác trong Nội Vực, chỉ lo hưởng lạc?”
Bình Nhi cảm thấy rất có khả năng chính là như vậy.
Cô chưa từng nghĩ tới chuyện, Tiêu Minh có khả năng đã chết.
Tiêu Minh dù sao cũng là võ đạo Thiên Nhân, tiến vào Nội Vực chính là tồn tại vô địch, ngang dọc Nội Vực đều không phải là chuyện gì, ai có thể giết được hắn?
Cho dù bị vây công, cho dù không đánh lại được, với thực lực của hắn, cũng có thể đào tẩu.
“Tiêu Minh, tên hỗn đản này, chỉ lo hưởng lạc, để ta phải đích thân tới nơi thấp kém như thế này tìm ngươi, đi bắt con hoang, sau khi trở về nhất định sẽ khiến tiểu thư nghiêm khắc trừng phạt ngươi, tước bỏ quyền quản sự của ngươi!”
Bình Nhi càng nghĩ càng thấy trong lòng ấm ức.
…
Thương Lan Đảo, trên đỉnh núi, Lý Huyền đứng khoanh tay, nhìn ra mênh mông Thương Giang.
Hứa Viêm cung kính đứng một bên.