Chương 581: Già quá rồi
Nó vừa chạy về phía Thương Lan Đảo vừa thu nhỏ cơ thể lại, khi trở về Thương Lan Đảo thì đã trở thành một con Xích Tình Hổ bình thường.
Tuy nhiên cơ thể của nó vẫn tiếp tục thu nhỏ lại.
Vừa trở về Thương Lan Đảo, Xích Miêu gần như dựng đứng cả lông trên mình, một luồng khí cơ khóa chặt nó, chỉ chờ áp chế nó rồi đánh cho nó một trận!
Lòng hoảng loạn vô cùng, đôi mắt đảo điên khắp nơi, cuối cùng nhìn thấy bóng dáng Hứa mẫu.
Nó điên cuồng chạy đến.
Mà kiếm ý kia đã lơ lửng trên đầu nó, chỉ chờ chém xuống.
Chạy đến trước mặt Hứa mẫu, thân hình Xích Miêu đã thu nhỏ bằng một con mèo bình thường.
"Meo meo meo..."
Mở miệng kêu meo meo, trực tiếp nằm lăn dưới chân Hứa mẫu, bắt đầu làm nũng.
Lý Huyền: ...
Xích Miêu sợ Hứa Viêm đến mức nào, để không bị đánh đòn còn biến thành mèo con để lấy lòng Hứa mẫu.
Phải nói rằng Xích Miêu làm vậy đã thành công tránh được một trận đòn.
Hứa mẫu thấy dáng vẻ dễ thương của Xích Miêu thì lập tức vui mừng, trực tiếp xoa đầu nó, Xích Miêu còn ra vẻ rất hưởng thụ, bán manh liên tục.
Tin tức Xích Miêu biến thành đại yêu, to lớn như ngọn núi ắt hẳn đã truyền khắp Nội Vực.
Nhiều cường giả vô cùng chấn động, vị tiền bối trên Thương Lan Đảo đúng là sâu không lường được, một con sủng vật mà cũng trở nên mạnh mẽ đến vậy.
Trên Thương Lan Đảo, mọi thứ đã trở lại bình lặng, Hứa Viêm, Mạnh Trùng, Tố Linh Tú đều đang cố gắng tu luyện, Thạch Nhị và Chu Anh cũng vậy.
Trên toàn bộ Thương Lan Đảo, trừ Hứa mẫu ra, ai nấy đều đang chăm chỉ tu luyện.
Hứa mẫu thấy vậy cũng chăm chỉ hơn một chút.
Một ngày tu luyện một tiếng rưỡi.
Tại Thương Bắc chi địa, Linh Vực Chi Môn vẫn chưa biến mất, gợn sóng lăn tăn.
Một ngày nọ, có một Đại Tông Sư đỉnh phong tình cờ đến đây, phát hiện ra Linh Vực Chi Môn, phấn khích lao đến, dồn hết sức mạnh, cuối cùng cũng đẩy Linh Vực Chi Môn ra, bước vào bên trong.
Giữa nơi xa, một đám người của Thiên Bảo Các là nửa bước Thiên Nhân đều lặng lẽ theo dõi.
Đây là vị Đại Tông Sư đỉnh phong Nội Vực đầu tiên bước vào Linh Vực Chi Môn.
Nửa canh giờ sau.
Linh Vực Chi Môn mở ra một khe hở, mấy mảnh thi thể bị ném ra, mơ hồ nghe thấy tiếng khinh thường: "Thứ đồ heo chó, giết chúng còn làm bẩn tay!"
Linh Vực Chi Môn lại được đóng lại.
Vốn dĩ những người Nửa bước Thiên Nhân của Thiên Bảo Các còn đang bồn chồn về việc vào Linh Vực thì giờ đây đã phải gác lại mọi suy nghĩ đó, không dám mơ tới nữa.
Các Chủ nói không sai, võ giả Nội Vực vào cũng chỉ như đầy tớ, như heo chó mà thôi!
Các cường giả Linh Vực tôn quý cao ngạo coi thường võ giả Nội Vực.
Trong lòng họ vừa phẫn nộ, vừa bất lực, lại bi thương.
“Đại Hoang Võ Đạo?”
Lúc này, trong đầu bọn họ đều xuất hiện Đại Hoang Võ Đạo, trong Nội Vực tu luyện sẽ không bị hạn chế, như vậy có thể tiếp tục tu luyện.
Nếu tất cả mọi người trong Nội Vực đều tu luyện Đại Hoang Võ Đạo, đến một ngày nào đó chắc chắn sẽ không thiếu cường giả ngang tầm Võ đạo Thiên Nhân.
Đến lúc đấy, các võ giả Linh Vực còn tư cách gì tỏ vẻ cao cao tại thượng, coi thường Nội Vực nữa?
“Các Chủ, hãy cho một số người biết rằng Linh Vực Chi Môn đã xuất hiện, để họ tự mình vào đó, chỉ khi họ biết được tình cảnh của võ giả Nội Vực, họ mới làm ra lựa chọn đúng đắn được”.
Một Nửa bước Thiên Nhân lên tiếng nói.
Là người Nội Vực, bị người khác coi thường, chà đạp như vậy, làm sao trong lòng chịu được.
“Có thể!”
Nam tử đội mũ tím nói.
Nội Vực, một tông môn võ đạo đang tranh luận nên tiếp tục tu luyện võ đạo Nội Vực hay là để hậu bối chuyển sang tu luyện Đại Hoang Võ Đạo.
Thế hệ trước của tông môn này có truyền lại một bộ công pháp đầy đủ, có thể tu luyện thẳng lên cảnh giới Đại Tông Sư đỉnh phong.
Trong khi Đại Hoang Võ Đạo hiện tại mới chỉ có Cảnh giới Tiên Thiên, mà muốn có được công pháp Tiên Thiên thì chỉ có thể đến Đại Hoang.
Lão tổ của tông môn là một Đại Tông Sư đỉnh cao, cũng gần đạt tới cảnh giới Nửa bước Thiên Nhân, bởi vì lúc trước đang bế quan khổ tu nên không tham gia vào Phạt Thiên Minh, vì vậy mới sống sót.
Người già cố chấp là chuyện bình thường.
Hắn ta không đồng ý chuyển sang tu luyện Đại Hoang Võ Đạo, không được đánh mất công pháp gia truyền của tông môn.
Lão tổ đã mở lời, tất nhiên những tiếng nói về việc chuyển sang tu luyện Đại Hoang Võ Đạo đều bị hắn ta đè xuống.
Hôm đó, lão tổ tông nhận được một tin tức, trong lòng vui mừng khôn xiết, lập tức lên đường rời khỏi tông môn, trước khi đi còn để lại lời nhắn, chuyến này nhất định sẽ đạt tới cảnh giới Thiên Nhân.
Đất Thương Bắc, trước Linh Vực Chi Môn.
Hơn mười Đại Tông Sư đỉnh phong tập hợp lại, phần lớn đều đã già yếu, tuy nhiên đều là lão tổ tông của các thế lực, lời nói có trọng lượng.
“Lần này có ai sống sót để trở về không?”
Một cường giả của Thiên Bảo Các lên tiếng hỏi.
“Già quá rồi, chẳng còn tiềm lực, ngay cả tư cách làm đầy tớ cũng không có, giết họ thì bẩn tay, đương nhiên là có người sống sót”.
Nam tử đội mũ tím lãnh đạm nói.
Ầm ầm!
Linh Vực Chi Môn mở ra, hơn mười lão nhân đi vào.