Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Bản Dịch) — Chương 572

Chương 572: Chế nhạo

schedule ~10 phút phút đọc visibility 4 person Bán Đạo Thanh Phong

Chương 572: Chế nhạo

Học sĩ võ đạo mới là trung tâm của Thất Tinh Học Cung, những điển tịch trân tàng trong thư các của học sĩ chắc chắn bao hàm nhiều hơn, rộng hơn, có thể đúc kết được nhiều bí quyết võ đạo hơn.

"Sư đệ của ta có thể vào xem cùng được không?"

Hứa Viêm hỏi.

Bàng Dư nhìn Mạnh Trùng một cái, cậu thiếu niên lỗ mãng này, tuy kém hơn Hứa Viêm một chút, nhưng ngoài Hứa Viêm ra thì không tìm được người thứ hai có thể sánh vai.

"Nguyên tắc của Thất Tinh Học Cung không được vi phạm, nếu Mạnh tiểu hữu muốn vào thì có thể treo danh hiệu học sĩ võ đạo".

Bàng Dư nghiêm túc nói.

"Không thành vấn đề!"

Mạnh Trùng lập tức đồng ý.

Sau đó nhìn chằm chằm Bàng Dư nói: "Treo danh học sĩ võ đạo thì một năm có thể nhận được bao nhiêu linh tinh? Ta cũng không yêu cầu cao, ít hơn một chút so với sư huynh ta là được".

Bạch Vân Không và Bàng Dư khẽ giật khoé môi, đúng là cùng một giuộc thật!

"Không thành vấn đề!"

Bàng Dư sảng khoái đồng ý.

Hứa Viêm và Mạnh Trùng treo danh nghĩa tại Thất Tinh Học Cung, ngược lại Thất Tinh Học Cung còn chiếm được lợi thế, hưởng ké ít ánh sáng.

Hàng năm trả một ít linh tinh là đúng.

Một ngày nào đó hai người này thể hiện uy phong ở Linh Vực thì danh tiếng của Thất Tinh Học Cung cũng sẽ sáng hơn.

Nói gì thì nói, sau này khi tuyển học sinh thì cứ việc kiếm lại số linh tinh đó từ những học sinh nhà giàu!

Hứa Viêm và Mạnh Trùng, dưới sự dẫn dắt của Bàng Dư, đã bước vào khu lõi của Thất Tinh Học Cung, Thư các của học sĩ.

Trong thư các, một nhóm học sĩ võ đạo, với cặp mắt thâm quầng miệt mài viết vẽ, nghiên cứu võ đạo, thậm chí có vài người đang cố gắng tu luyện bí thuật võ đạo mà mình vừa nghiên cứu ra.

Hứa Viêm và Mạnh Trùng nhếch mép, đây thực sự là một lũ điên cuồng võ đạo.

Thật không biết Thất Tinh Học Cung đi tìm từ đâu ra nhiều gã điên cuồng say mê võ đạo tới vậy.

Thấy Hứa Viêm xuất hiện, đám học sĩ võ đạo này ùa đến vây quanh.

"Hứa lão sư, lâu rồi không gặp, ta có một thắc mắc về võ đạo, về Đại Hoang võ đạo..."

"Hứa lão sư, trông ngươi đẹp trai hơn rồi, dạo này ta mới nghiên cứu ra một bí thuật võ đạo, lấy võ đạo Đại Hoang làm nền tảng, ngươi xem thử thấy thế nào?"

"Á, Hứa lão sư, dạo này ta nằm mơ, ngày nào cũng thấy ngươi..."

Hứa Viêm trợn mắt nhìn đám học sĩ võ đạo này, từng người một, mắt thâm sì, nói không ngừng.

Đặc biệt, người vừa nói ngày nào cũng mơ thấy hắn, hóa ra là một cô gái, dung nhan cũng được coi là xinh đẹp, chỉ có đôi mắt đen thâm quầng nhạt nhạt, mái tóc xanh lộn xộn làm ảnh hưởng đến hình ảnh của cô ta.

"Yên lặng hết đi!"

Bàng Dư quát khẽ.

"Bàng lão nhi hung dữ cái gì, đồ nhát gan, bí thuật võ đạo ta sáng tạo ra mấy ngày trước, ngươi còn không dám luyện!"

"Đúng, một lão già chẳng có tí tinh thần khám phá võ đạo nào!"

"Nếu không phải ngươi mạnh thì ta nhất định sẽ đá ngươi ra ngoài".

Kết quả là, Bàng Dư vừa lên tiếng, mấy học sĩ võ đạo đầu tóc bạc trắng liền thi nhau chế nhạo.

Trong số đó, học sĩ võ đạo mắng Bàng Dư là đồ nhát gan, một chân hơi biến dạng, có vẻ như vừa bị thương không lâu, chưa lành hẳn.

Một cánh tay có vẻ hơi khô héo, đang bôi thuốc trị thương.

Mặt Bàng Dư đen thui, một luồng uy áp tràn ra, bày ra tư thế muốn trấn áp cả đám.

"Đi thôi, nhìn thấy Bàng lão nhi thì tâm trạng tệ dần".

"Đi thôi, đi thôi..."

Một đám học sĩ võ đạo vừa miệng kêu gào, vừa tản ra, mỗi người lại bận việc của mình.

Bàng Dư thu lại khí thế, vẻ mặt hơi ngượng ngùng, nói: "Hứa tiểu hữu, Mạnh tiểu hữ, tính họ vốn là như vậy, không nên quá để tâm đến lời họ nói.

"Tên điên kia mấy hôm trước mới sáng tạo ra bí thuật, luyện tập chút xíu đã khiến mình bị thương nặng, ta lo cho bọn họ muốn chết.

"Thật sự là chẳng sợ chết, chỉ là đùa giỡn thôi mà!"

Hứa Viêm nhìn các võ đạo học sĩ trong đó, có một ít người đi khập khễnh, thương tích vẫn chưa hồi phục, chắc hẳn là vì luyện tập bí thuật võ đạo chính mình sáng tạo mà gặp phải ngoài ý muốn.

"Đều là những dũng sĩ đáng khâm phục!"

Hứa Viêm thở dài cảm thán.

Hắn hơi bội phục mấy người này, bí thuật võ đạo luyện tập lung tung cũng dám tự mình thử nghiệm.

Không tìm người ngoài đến để thử nghiệm bí thuật võ đạo mình luyện tập, chỉ riêng tâm trạng này thôi cũng rất đáng khâm phục.

Hứa Viêm thậm chí còn nghi ngờ rằng, nếu như hắn tùy tiện sáng chế ra một loại công pháp thì e rằng bọn họ cũng không nói hai lời, trực tiếp bắt đầu luyện tập.

"Bí thuật võ đạo mà bọn họ luyện tập đều là nghiên cứu từ trong rất nhiều công pháp võ đạo khác, vì đã có cơ sở nên họ mới luyện tập, không phải là tự nhiên mà nghĩ ra.

"Nếu là công pháp do tùy tiện nghĩ ra thì sẽ không có người nào trên đời luyện tập, càng không luyện tập thành công".

Hứa Viêm thầm cười trong lòng.

Công pháp do tự nhiên nghĩ ra, làm sao có người luyện tập được, càng không luyện tập đến thành công.

Thư Các của Học sĩ các ít hơn điển tịch của Điển Tàng Các rất nhiều, nhưng đều là cốt lõi, bao hàm võ đạo rộng hơn, bí thuật nhiều hơn, đặc biệt là còn có cả những kinh nghiệm đúc kết lại của các học sĩ võ đạo qua các thế hệ.

Hứa Viêm cùng Mạnh Trùng lần lượt xem qua điển tịch trong Học sĩ các, hiểu biết thêm về võ đạo Nội Vực, suy rộng ra, bổ sung cho bản thân, biết đâu có thể từ đó mà khai sáng ra điều gì đó.

...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay