Chương 570: Nên cẩn thậ
Bầu không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.
"Linh Vực Chi Môn đã mở, từ đó đi ra một vị Võ đạo Thiên Nhân."
Mãi đến khi Hứa Viêm lên tiếng, mới phá vỡ sự yên tĩnh.
"Ta đã biết chuyện này rồi."
Bạch Vân Không vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, trầm giọng nói: "Linh Vực Chi Môn mở ra, phúc họa khó lường, một vị Võ đạo Thiên Nhân bước vào Nội Vực, rốt cuộc muốn làm gì?"
"Có mang đến tai họa cho Nội Vực hay không, cũng chẳng biết được, chỉ có thể cẩn thận ứng phó, hy vọng không chọc tới thôi."
Bàng Dư gật đầu nói: "Linh Vực Chi Môn, đã mở không chỉ một lần, Ma Chủ chính là từ Linh Vực Chi Môn mà ra, gây họa cho Nội Vực, Ma Giáo cho đến tận bây giờ vẫn không thể xem thường, công pháp sát sinh để lại đến nay vẫn còn gây họa."
Thở dài một hơi, lại nói: "Hy vọng vị Võ đạo Thiên Nhân này, không giống như Ma Chủ."
Nói rồi lại nhìn về phía Hứa Viêm: "Hứa tiểu hữu, gần đây nên hành sự cẩn thận một chút, tránh chọc tới Võ đạo Thiên Nhân!"
Hứa Viêm cười khẽ một tiếng, nói: "Hai người không cần căng thẳng như vậy, chỉ là một Võ đạo Thiên Nhân mà thôi, chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng."
Bạch Vân Không nghe xong, thì sắc mặt nghiêm lại, nói: "Hứa tiểu hữu, ta biết ngươi rất mạnh, nhưng một vị Võ đạo Thiên Nhân, không phải chuyện đùa, Nửa bước Thiên Nhân trong mắt người đó, chỉ như kẻ phế vật mà thôi, chênh lệch quá lớn, không thể so sánh được!"
Hứa Viêm vội khoát tay nói: "Thật sự không nghiêm trọng như vậy đâu, người đó lại không phải là cường giả trong số các Thiên Nhân, không cần lo lắng."
Bạch Vân Không trong lòng cảm thán, Hứa Viêm rốt cuộc vẫn còn trẻ tuổi khí thịnh, thực lực mạnh mẽ, đánh đâu thắng đó, ngay cả nửa bước Thiên Nhân cũng giết chết rồi, tự nghĩ Võ đạo Thiên Nhân, cũng chỉ như thế thôi sao?
Rốt cuộc cũng chỉ là tuổi trẻ bồng bột, có hơi tự mãn
"Hứa tiểu hữu, nghe ta khuyên một câu, tốt nhất là đừng chọc vào vị võ đạo Thiên Nhân kia, mặc dù tôn sư thực lực rất mạnh, nhưng cũng không cần thiết rước họa vào thân cho tôn sư
Bạch Vân Không mở miệng khuyên bảo.
Hứa Viêm vẻ mặt vô tội nói: "Ta không trêu chọc hắn ta, là hắn ta muốn trêu chọc ta, chuyện này thật sự không có nghiêm trọng như vậy, ta còn giết hắn ta nữa kìa."
Giết... giết chết hắn ta sao?!
Bạch Vân Không và Bàng Dư mở to mắt, gần như sắp lồi ra ngoài.
Một vị võ đạo Thiên Nhân đó, hùng mạnh vô song, tồn tại cao cao tại thượng.
Vậy mà lại bị Hứa Viêm giết chết rồi sao?
"Hứa tiểu hữu, ngươi nói cái gì?"
Bàng Dư thậm chí còn nghi ngờ mình có phải nghe nhầm hay không.
Hứa Viêm tỏ vẻ không nói nên lời, chẳng qua chỉ giết chết một Tiểu Thiên Nhân thôi mà, có phải không đáng phải kinh ngạc như vậy không?
Lại không phải là Luyện Thần Thiên Nhân!
"Ta giết hắn ta, hình như chỉ dùng có ba kiếm."
Hứa Viêm lấy túi đựng đồ của Tiêu Minh ra, vẻ mặt ghét bỏ và coi thường nói: "Tên này thật là một tên quỷ nghèo, bên trong chẳng có bảo vật gì, chỉ có mấy cây Linh dược ngũ phẩm là có giá trị một chút..."
Bạch Vân Không ngẩng đầu nhìn trời, cả người đều ngớ ra.
Nghe đồn võ đạo Thiên Nhân vừa mới đến Nội Vực, vậy mà đã bị Hứa Viêm giết chết rồi sao?
Hơn nữa, Hứa Viêm còn rất ghét bỏ và coi thường đối phương, là một tên quỷ nghèo đúng nghĩa...
Bàng Dư vừa túm tóc mình, lúc này hắn ta không biết tâm tình của mình thế nào nữa.
Mãi một hồi lâu sau.
Bạch Vân Không hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi: "Hứa tiểu hữu, ngươi đến đây để khiêu khích... không đúng, là hắn ta đến để khiêu khích ngươi sao?"
Vị võ đạo Thiên Nhân đó đến Nội Vực, không thể không có mục đích hướng về Hứa Viêm được chứ?
Hứa Viêm nhíu mày, ấm ức nói: "Ai biết hắn ta có chuyện gì? Ta giết chết cái tên Băng Chủ làm điều ác ở Băng Lâu, sau đó thì hắn ta xuất hiện.
"Mở miệng ra là hỏi người ở đâu, ai biết hắn ta hỏi người nào?
"Ta chỉ hỏi hắn ta một câu, vậy mà hắn ta lại khinh thường và mắng chửi ta, nói rằng những thứ như chó như lợn.
"Không thể nhẫn nhịn được, cho nên ta mới giết hắn ta."
Bạch Vân Không và Bàng Dư im lặng một lát để tưởng nhớ đến vị võ đạo Thiên Nhân vô danh kia, tên đó đúng là muốn chết mà, không chọc ai lại đi chọc Hứa Viêm.
Lúc này, trong lòng cả hai có chút bi thương, tu luyện cả đời, trước khi Hứa Viêm xuất hiện, bọn họ tự cho rằng mình là đỉnh cấp Nội Vực, không có mấy đối thủ.
Sau khi Hứa Viêm xuất hiện, bọn họ mới phát hiện ra chút thực lực của bản thân mình chẳng đáng một xu nào.
Bất giác trong lòng có chút bi thương không rõ nguyên do.
Hứa Viêm mới bao nhiêu tuổi chứ, ba kiếm đã giết chết võ đạo Thiên Nhân rồi.
Đã nói là ba kiếm, chắc chắn là không thể có giả, nhìn lại bản thân mình, đừng nói tới giết chết Thiên Nhân, chỉ sợ ngay cả một ngón tay của Thiên Nhân cũng không đỡ nổi nữa chứ?
Khoảng cách, nghĩ đến thôi đã thấy tuyệt vọng!
"Thất Tinh Học Cung có truyền thừa lâu đời, ta đến đây cũng là muốn tìm hiểu về Linh Vực."
Hứa Viêm lên tiếng nói.