Chương 559: Tiêu Minh kinh hãi
Dù sao thì cũng là cường giả Tiểu Thiên Nhân, Hứa Viêm không dám lơ là chút nào.
Nếu ra tay thì phải giết chết đối phương hoàn toàn, không cho đối phương một chút cơ hội trốn thoát nào.
Phải nghiền xương, đập tan linh hồn thành tro!
Trong lòng Tiêu Minh hoảng sợ, đây là Kiếm Đạo gì?
"Heo chó từ Nội Vực tuyệt đối không thể có cường giả như vậy, chẳng lẽ là người từ Linh Vực tới đây? Người ngầm bảo vệ Tố Linh Tú?"
Tiêu Minh thầm nghĩ trong lòng.
Hai tay song quyền đánh ra, ánh sao từ trên người hắn bao quanh lấy, lúc này hắn không dám khinh địch.
"Không phải là võ giả cảnh giới Thiên Nhân, khí tức của hắn không bình thường, cũng không phải là Đại Tông Sư đỉnh phong?"
Theo từng đòn ra tay, lòng Tiêu Minh càng thêm nghi hoặc.
Bất luận là Kiếm Đạo hay võ lực của đối phương đều có vẻ không bình thường, vừa không phải võ giả Thiên Nhân, cũng không phải võ giả Đại Tông Sư, dường như hắn tu luyện không phải là võ đạo mà hắn biết đến.
Hứa Viêm sắc mặt nghiêm túc, thực lực của Tiểu Thiên Nhân này cực kỳ mạnh mẽ, quyền pháp của hắn không tầm thường, ánh sao lượn lờ, mỗi một tia sáng sao đều là một đòn tấn công sắc bén.
"Quyền pháp của Linh Vực sao?"
Hứa Viêm nghĩ trong lòng.
Ở Nội Vực không có loại công pháp này.
"Nhớ kỹ, người giết ngươi là Kiếm Thần Hứa Viêm, hôm nay ta sẽ giết lợn giết chó như thế, ba kiếm giết ngươi!"
Hứa Viêm lạnh lùng nói.
"Kiêu ngạo, để xem ngươi làm thế nào mà giết ta bằng ba kiếm!"
Tiêu Minh cười lạnh một tiếng.
Hắn thừa nhận, đối phương thực lực rất mạnh, sẽ không yếu hơn hắn bao nhiêu.
Nhưng mà, lại vọng tưởng giết mình bằng ba kiếm, quả thực là điên rồi.
Trừ khi đối phương là Luyện Thần Thiên Nhân!
Ùng!
Bỗng nhiên, Hứa Viêm chém ra một kiếm, sơn hà hiện ra, gió nhẹ thoảng qua.
Tiêu Minh cười lạnh một tiếng, ánh sao lập tức như thiên thạch rơi xuống, sức mạnh hủy diệt dâng trào, muốn hoàn toàn hủy diệt sơn hà, đánh tan đối phương.
Trong mắt Tiêu Minh, thực lực của Hứa Viêm tuy có hơi bất ngờ nhưng muốn ba kiếm giết mình thì quả là si tâm vọng tưởng.
Hắn tu luyện quyền pháp mạnh mẽ của thế lực mà hắn đang đầu quân.
Quyền lực vô cùng mạnh mẽ, mỗi cú đấm đều có ánh sao bao quanh, như sao băng rơi xuống, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt.
Cho dù hắn chỉ mới nhập môn, sức mạnh hủy diện chưa có quá mạnh, nhưng muốn hủy diệt hình ảnh hư ảo của đối phương thì không thành vấn đề.
Trong cảnh giới Tiểu Thiên Nhân, mặc dù Tiêu Minh không thể coi là người mạnh nhất, nhưng cũng không phải người yếu.
Với một quyền này, Tiêu Minh vô cùng tự tin, đủ khả năng phá hủy ảo ảnh này. Tiếp đến, hắn sẽ chớp lấy cơ hội này, tung ra đòn tấn công mạnh mẽ để trấn áp đối phương xuống dưới!
Vù!
Gió nhẹ thổi tới, Tiêu Minh ngẩn người, gió từ đâu tới?
Vậy mà có thể bỏ qua sức mạnh quyền cước của mình, thổi vào người mình được?
Chợt, hắn chỉ cảm thấy đầu óc đau nhói, thần uy lay động, ý thức tối sầm, đầu óc choáng váng.
Gió nhẹ đó không phải thổi vào người hắn mà là thổi vào bên trong ý thức, thổi vào thần của hắn!
Gió nhẹ, trong nháy mắt, trở nên sắc bén và tàn bạo, như muốn giết chết ý thức tinh thần!
Phốc!
Tiêu Minh lảo đảo, quyền quang u ám, cả người như sắp ngã.
"Tệ rồi!"
Tiêu Minh trong lòng kinh hãi, đây là loại công pháp gì mà lại tấn công trực diện vào thân thể tụ thần của hắn.
Cảnh giới Tiểu Thiên Nhân đang ở giai đoạn Tụ Thần, ngưng tụ thành thần thể của riêng mình. Tuy có uy lực thần thánh to lớn nhưng thân thể tụ thần lại vô cùng mơ hồ và yếu ớt.
Chỉ khi trở thành Luyện Thần Thiên Nhân, mới coi như hoàn thành việc ngưng tụ thần hồn.
Tương truyền rằng, chỉ có Luyện Thần Thiên Nhân mới có thể trực tiếp tấn công ý thức tinh thần.
Lúc đó, thần hồn đã có thể gửi gắm vào vật chủ và đương nhiên sở hữu được thủ đoạn đó.
Nhưng Hứa Viêm chắc chắn không phải là Luyện Thần Thiên Nhân, vậy tại sao hắn lại có thủ đoạn tấn công tinh thần này?
Tiêu Minh chưa kịp tìm hiểu rõ nguyên do thì chỉ thấy ý thức tối sầm, tinh thần lay động, như đang dần bị xé toạc.
Nguy rồi!
Nguy hiểm tới tính mạng!
Gào!
Đột nhiên, Tiêu Minh gầm lên một tiếng, khí thế toàn thân bùng nổ, hai nắm đấm ra đòn điên cuồng, tạo thành một lực phòng thủ mạnh mẽ xung quanh mình.
Cùng lúc đó, hắn thi triển pháp thuật Tụ Thần, ngưng tụ ý thức tinh thần sắp tan rã, để bản thân thoát khỏi bóng tối của ý thức.
Vừa cử động thì đã định bỏ chạy.
Vù!
Hai vòng kiếm quét ngang, mang theo nguy cơ dữ dội giáng xuống.
Phốc!
Sức mạnh từ nắm đấm của hắn tung ra, mọi ánh sao đều dần dần bị phá vỡ.
Tiêu Minh cảm nhận được một luồng kiếm khí sắc bén, đột nhiên tung ra một cú đấm, muốn chống đỡ đòn tấn công vô cùng nguy hiểm này.
Nhưng ngay khi hắn tung ra một cú đấm.
Ánh kiếm sắc bén ban đầu đột nhiên trở nên liên miên không dứt, từ tấn công thành phòng thủ, còn ánh kiếm lẽ ra vô hại, có vẻ như đang phòng thủ, đột nhiên biến thành sát chiêu sắc bén!
Phốc!
Phòng ngự bị phá vỡ, Tiêu Minh kinh hãi.