Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Bản Dịch) — Chương 555

Chương 555: Đừng sợ

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Bán Đạo Thanh Phong

Chương 555: Đừng sợ

Kiếm Thần Hứa Viêm ư?

Ục!

Lão giả nuốt một ngụm nước bọt, vốn tưởng rằng vị này nếu đến gặp Băng Chủ thì chắc chắn sẽ chết không kịp ngáp.

Nhưng mà, đối phương lại chính là Hứa Viêm ư?

"Hứa công tử hãy cẩn thận Băng Chủ, cô ta nguy hiểm lắm".

Lão giả nghiêm nghị nhắc nhở.

"Ồ, nguy hiểm thế nào?"

Hứa Viêm tò mò hỏi.

Băng Chủ, chưa bao giờ nghe qua cái tên cường giả này.

Hắn nhìn Đỗ Ngọc Anh bằng ánh mắt dò hỏi.

Đỗ Ngọc Anh cũng lắc đầu.

Lão giả còn muốn nói tiếp thì hai nữ tử mặc váy mỏng ném cho lão giả một ánh mắt sắc bén rồi nói: "Cứ lắm mồm nữa thì giết ngươi!"

"Hứa công tử, ngàn vạn lần phải cẩn thận".

Lão giả không dám nói thêm gì nữa, để đứa cháu gái mình dập đầu mấy cái rồi đưa cháu gái đi mất.

"Hứa Viêm à, chỉ một nhát kiếm có thể giết chết Đại Tông Sư đỉnh phong, dù cho Băng Chủ có mạnh đến đâu thì cũng không phải đối thủ của hắn ta chứ?"

Lão giả nghĩ thầm.

Hai sứ giả của Băng Chủ lại đưa Hứa Viêm về, như vậy chẳng phải muốn lấy mạng của Băng Chủ sao.

"May mà bọn họ không biết đến danh tiếng của Hứa Viêm".

Lão giả thầm may mắn.

Sứ giả của Băng Lâu, mỗi lần xuất hiện đều là để bắt những thiếu nữ tuổi thanh xuân, bắt người xong rồi quay về Băng Lâu, chưa từng quan tâm, chưa từng chú ý đến chuyện trong võ lâm.

Cũng vì vậy mà khi Hứa Viêm tự khai tên thật nhưng đối phương lại không biết, đây chính là một vị sát thần!

"Công tử, mời đi!"

Hai nữ tử mặc váy mỏng, đi trước đi sau dẫn theo Hứa Viêm và Đỗ Ngọc Anh, hướng về một nơi nào đó.

Hứa Viêm vẫn điềm tĩnh như thường, với năng lực hiện tại của hắn, dù là Tiểu Thiên Nhân cũng có thể giết, Tốn Phong Kiếm Ý, với uy lực của Tụ Thần của Tiểu Thiên Nhân thì rất khó có thể chống đỡ.

Băng Chủ có mạnh đến đâu thì cũng mạnh đến mức nào?

Không qua khỏi cảnh giới nửa bước Thiên Nhân là cùng.

Đỗ Ngọc Anh đương nhiên cũng không hề sợ hãi, cô rất tin tưởng năng lực của Hứa Viêm.

Hai nữ tử mặc váy mỏng thì lại vô cùng vui mừng, tìm được một công tử ca ca khôi ngô tuấn tú như thế này, Băng Chủ chắc chắn sẽ vui mừng vô cùng.

Hơn nữa, ngoài công tử ca ca ra thì còn có một cô nương tuyệt sắc, nhìn mà phát ghen, chắc là Băng Chủ cũng sẽ rất vui.

Đáng tiếc là một cô nương xinh đẹp như vậy lại bị Băng Chủ hành hạ đến chết.

Trên hồ, một toà Băng Lâu sừng sững, bên trên Băng Lâu, Băng Nương thở dài một hơi, đá bay một tên đàn ông đang nằm rạp trên người cô ta, thân thể khô quắt, như thể đã bị hút hết tinh khí.

"Thật là vô dụng, lại còn xấu xí nữa chứ".

Băng Nương thở dài.

"Băng Chủ, có một công tử ca ca đẹp trai đến đây, còn có một nữ tử xinh đẹp nữa".

Băng Nương ngẩng đầu nhìn, đôi mắt bỗng sáng lên, công tử này thật khôi ngô, cô gái kia thật diễm lệ.

Trong mắt lộ ý cười, đuôi mắt nếp nhăn nhạt nhòa lộ ra.

...

Đất Thương Bắc, trước một ngọn núi cao, cánh cửa trên mặt nước dần dần ngưng tụ lại.

Khung cửa càng lúc càng rõ nét, có vẻ sắp mở rồi.

"Linh Vực Chi Môn sắp mở rồi."

Trên ngọn núi có Thiên Bảo Các, có mấy người đứng.

Người đàn ông đội mũ tím có vẻ mặt phức tạp.

"Các Chủ, sao Linh Vực Chi Môn lại mở ra? Có nên nhân cơ hội này vào không?"

Một người hai mắt lửa nóng hỏi.

"Nếu ngươi muốn tranh thủ thời cơ thì cũng được, nhưng..."

Người đàn ông đội mũ tím dừng lại một chút, lại nói: "Hoặc ngoan ngoãn làm nô bộc, bị khinh bỉ như chó heo, hoặc là chết!"

Người đó vẻ mặt hơi nghiêm trọng, nói: "Các Chủ, thật vậy sao?"

Rõ ràng là hắn ta hơi nghi ngờ lời của Các Chủ.

"Người ở Nội Vực bước vào Linh Vực là như vậy, ta chỉ mong lần này mở cánh Linh Vực Chi Môn không phải là tới tìm ta."

Người đàn ông đội mũ tím thở dài.

"Sao vậy?"

Những người còn lại khó hiểu nhìn về phía chủ.

"Ta ở đây, cao cao tại thượng, hưởng tôn nghiêm, còn nếu tới tìm ta, ta sẽ là nô lệ, nghe theo mệnh lệnh, nếu được thưởng thì tự nhiên phải vui, còn nếu phạt..."

Người đàn ông đội mũ tím không nói tiếp.

Những người còn lại cũng im lặng.

Thiên Bảo Các và Linh Vực có một số mối quan hệ sâu xa, chỉ là kể từ sau khi Ma Chủ xảy ra chuyện, mối liên hệ này không còn mật thiết như vậy nữa, chuyện bên trong chỉ có một mình chủ biết.

Ầm ầm!

Linh Vực Chi Môn hoàn toàn mở ra.

Cánh cổng khổng lồ sừng sững, ngọn núi cao đó đã biến mất, như thể đã bị đưa vào bên trong Linh Vực Chi Môn.

Cánh cửa gợn sóng từ từ mở sang hai bên.

Mạnh Trùng đứng dậy, một tay nắm chặt cán đao, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn cánh cổng khổng lồ cách xa.

"Mạnh Trùng, hay là chúng ta trốn đi xem đi?"

Tử Vận có chút căng thẳng trong lòng.

Mặc dù có ngọc lệnh trong tay nhưng chưa chắc đã thực sự an toàn, lỡ người đến là kẻ địch của thế lực sở hữu ngọc lệnh thì sao?

Có thể thuận tay giết người không?

"Đừng hoảng sợ!"

Mạnh Trùng vẻ mặt bình tĩnh, nói: "Ta và ngươi chỉ quan sát ở đây, chưa từng chọc vào hắn, nếu như vậy mà muốn giết người thì để hắn xem có ngăn được Tuyệt Thần Trảm của ta không!"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay