Chương 530: Sắp đến chưa
Dù mạnh đến đâu nhưng không thể nào một mình có thể địch lại cả nghìn, cả vạn người cùng cảnh giới chứ?
Giờ phút này, cô hơi xấu hổ, nói: "Sư phụ, đồ nhi tin tưởng sư phụ".
Lý Huyền bật cười ha hả, "Quy tụ đại thế thiên hạ, quy tụ chư vị Đại Tông Sư thiên hạ, uy hiếp Thương Lan Đảo, lũ kiến hôi chẳng biết trời cao đất dày. Nào, ta sẽ quét ngang thiên hạ, xem lũ kiến hôi Phạt Thiên kiểu gì!"
Hắn đã nghĩ thông rồi, vì rắc rối đã không thể tránh được thì cứ ra tay quét ngang thiên hạ, cho giới võ đạo Nội Vực biết uy lực của Võ Tổ Đại Hoang này.
Cùng cảnh giới vô địch, quét ngang thiên hạ.
Như vậy thì tín ngưỡng võ đạo của toàn bộ Nội Vực sẽ thay đổi chứ?
Sẽ tôn sùng Đại Hoang võ đạo, điên cuồng muốn tu luyện Đại Hoang võ đạo chứ, không còn cách nào để phổ biến Đại Hoang võ đạo tốt hơn thế nữa.
Vài chục năm sau, Nội Vực không còn là Nội Vực, mà là Đại Hoang rồi!
"Linh Vực Chi Môn là Thiên Nhân có mặt chứ? Bất kể Linh Vực Chi Môn mở bằng cách nào, Tố Linh Tú ở đây, dù thế nào cũng có một ngày có thể vào Linh Vực".
Lý Huyền thầm nghĩ trong lòng.
Võ đạo Thiên Nhân, ở trong Linh Vực!
Vậy thì hắn không hề sợ, quét ngang Nội Vực, dùng sức mạnh tuyệt đối để bảo cho các võ đạo Nội Vực biết thế nào là vô địch thực sự!
"Tu luyện Nội Vực võ đạo, muốn đột phá võ đạo Thiên Nhân, sẽ bị hạn chế, chỉ có vào được Linh Vực Chi Môn mới được, nhưng Đại Hoang võ đạo của ta thì ngược lại, chẳng có hạn chế nào.
"Biên Hoang còn có thể tu luyện võ đạo nữa là Nội Vực, đột phá Thần Ý Cảnh cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, miễn là không bị hạn chế thì một ngày nào đó, sức mạnh võ đạo Nội Vực, vượt qua Linh Vực cũng không phải không thể".
Lý Huyền khẽ mỉm cười.
Đây không phải là rắc rối, cũng không phải là khủng hoảng mà là một cơ hội khiến Đại Hoang võ đạo chấn động Nội Vực, khiến giới võ đạo Nội Vực tôn sùng Đại Hoang võ đạo!
Lý Huyền liếc nhìn Bách Vũ Thần Ảnh, số lượng đã vượt quá hai trăm rồi, nếu toàn bộ võ đạo Nội Vực đều tu luyện Đại Hoang võ đạo, thì Bách Vũ Thần Ảnh sẽ được nâng cao và thuế biến thế nào?
Nếu có một ngày, kẻ địch cho rằng mình đông người, có thể vây công mình, nhưng lại không biết, thực ra người đông thế mạnh nhất là mình.
Vài nghìn, vài vạn Thần Ảnh cùng lúc xuất hiện, thật sự hoành tráng biết bao, trực tiếp nghiền nát kẻ địch.
Một khi số lượng Bách Vũ Thần Ảnh nhiều hơn, sau khi dung hợp làm một thì sức mạnh của Thần Ảnh sẽ không kém bản tôn là bao nhiêu, Thần Ảnh càng nhiều, số lượng Thần Ảnh mạnh mẽ dung hợp cũng sẽ càng nhiều.
Một người chính là cả nghìn quân vạn mã!
Lý Huyền càng nghĩ càng thấy phấn khích, lợi ích của việc truyền đạo thiên hạ chính là như vậy!
Phạt Thiên Minh được thành lập, thiên hạ Đại Tông Sư tụ họp, mục tiêu chỉ thẳng vào Thương Lan Đảo, chỉ thẳng vào võ đạo Thiên Nhân trong truyền thuyết.
Toàn bộ giới võ đạo Nội Vực, các thế lực lớn, đều chú ý đến phản ứng của Thương Lan Đảo.
Thế nhưng, Thương Lan Đảo lại không có bất cứ phản ứng gì.
Dường như chẳng thèm để Phạt Thiên Minh vào mắt.
"Tốt, rất tốt, quả nhiên là võ đạo Thiên Nhân, xem hắn có thể cao cao tại thượng đến mức nào!"
Trong Phạt Thiên Minh, đám cường giả Đại Tông Sư phẫn nộ như thể bị sỉ nhục vậy.
"Đi, san bằng Thương Lan Đảo!"
Đám cường giả Phạt Thiên Minh, dưới sự dẫn dắt của Ma Đồng, Thái Thượng Hoàng Đại Việt Quốc, Thanh Diện Nhân và các cường giả nửa bước Thiên Nhân khác, thẳng tiến Thương Lan Đảo.
Toàn bộ Nội Vực, từ Tông Sư cho đến võ đạo cửu phẩm, đều chấn động, đều chú ý đến trận chiến Thương Lan Đảo.
Lúc này, truyền thuyết về võ đạo Thiên Nhân, danh tiếng của Thương Lan Đảo, ngay cả những võ đạo cửu phẩm ở những vùng đất hẻo lánh cũng đều đã nghe nói đến.
Toàn bộ Nội Vực, chủ đề được bàn tán nhiều nhất là Linh Vực Chi Môn, truyền thuyết về võ đạo Thiên Nhân và Phạt Thiên Minh, muốn nghịch thiên chinh phạt võ đạo Thiên Nhân trên Thương Lan Đảo.
Được mệnh danh là sự kiện trọng đại nhất trong lịch sử võ đạo Nội Vực, suốt vạn năm qua.
Những biến động lớn lao trong Nội Vực, Hứa Viêm và Mạnh Trùng lại hoàn toàn không biết gì cả.
Vùng đất Thương Bắc, gió lạnh thét gào, trên trời rơi những bông tuyết lớn như lông ngỗng, tuyết trên mặt đất dày mấy thước, một thân ảnh cường tráng đang đi trên tuyết.
"Ngươi có thể đừng treo trên người ta được không?"
Mạnh Trùng sắc mặt có chụt phiền muộn.
Tử Vận quấn chặt lấy người hắn, giống như một con mèo nhỏ vậy.
"Ta lạnh mà!"
Tử Vận lẩm bẩm nói.
Mạnh Trùng rất muốn lôi cô ta xuống đánh một trận, nhưng vì túi đựng đồ nên tạm thời nhịn.
"Sắp đến chưa?"
Mạnh Trùng tiếp tục đi về phía trước.
Gió lạnh thổi vào người, Mạnh Trùng không hề cảm thấy lạnh, ngược lại hắn còn có một chút cảm ngộ, một khiếu huyệt Kim Thân vận chuyển, khí lạnh giữa thiên địa tụ lại.
Căn cơ của Đại Nhật Kim Thân sắp đạt đến cực hạn rồi.
Một khi đã đạt đến cực hạn, thì đó chính là lúc đột phá Thông Huyền.
"Ngay đằng trước, giữa hai ngọn đại sơn, đó là một khe núi khổng lồ, chính là đích đến của chuyến hành trình này."
Tử Vận chỉ về phía trước rồi nói.