Chương 510: Bởi vì ta thích ngươi
Hắn ta nhìn thấy Bành Uyên và một vài học sĩ võ đạo khác thì không khỏi lộ vẻ kỳ lạ, những tên này, mắt thâm quầng, trông đúng là giống gấu trúc.
"Chẳng trách Hứa Viêm muốn dụ dỗ mấy học sĩ võ đạo này tới Trường Thanh Các, nhìn mắt thâm quầng này thì thấy đều là loại đầu óc một lòng trên võ đạo, đầu óc đơn thuần, dễ bị dụ dỗ."
Lý Huyền thầm than.
Mấy người này đều là thực lực Tông Sư trở lên, đặc biệt là Bành Uyên, thậm chí còn là Đại Tông Sư đỉnh phong, thực lực như thế mà mắt vẫn thâm quầng, có thể thấy mắt thâm quầng này là do nhiều năm vất vả ta luyện khi còn thực lực yếu.
Đã không thể xóa mất được.
Trường Thanh Các chuyển tới Thương Lan Đảo, Bành Uyên và mấy học sĩ võ đạo vừa tiếp xúc với đan dược thì đã như phát điên cả lên, hàng ngày nịnh nọt cười tươi đi theo Tố Linh Tú, siêng năng làm đủ thứ việc vặt.
Chỉ muốn học chút luyện đan, nghiên cứu chút huyền diệu của luyện đan.
Võ giả Nội Vực chuyển tu công pháp võ đạo Đại Hoang, lại bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu, còn Tố Linh Tú đã giải phẫu tử thi võ giả Ẩn Lâu nên rất am hiểu võ giả Nội Vực.
Thiên Địa Kiều của võ giả Đại Hoang, sau một phen nghiên cứu thì cuối cùng đã có tiến triển.
Tố Linh Tú đã nghiên cứu ra đan dược, giúp ngưng luyện kinh mạch, hóa thành Thiên Địa Kiều, mặc dù chỉ là Nguỵ Thiên Địa Kiều, nhưng có thể để cho võ giả Nội Vực chân chính chuyển tu võ đạo Đại Hoang.
Hơn nữa, chuyển tu cũng nằm trong tay Trường Thanh Các, không có đan dược thì không thể ngưng luyện kinh mạch thành Thiên Địa Kiều.
Như thế một là, địa vị của Trường Thanh Các ở Đại Hoang đương nhiên không thể lay động.
Nhưng lợi hại đều có, bất lợi là quần hùng vì muốn chuyển tu võ đạo Đại Hoang mà sẽ nhắm vào Trường Thanh Các, toan tính ép Trường Thanh Các giao ra đan phương, thậm chí là pháp luyện chế đan dược này.
Đương nhiên, cái gọi là bất lợi này trước thực lực tuyệt đối thì chẳng đáng gì.
Mạnh Trùng đi cùng Hồ Sơn mấy ngày đã quay về.
Bên cạnh hắn ta có một nữ tử mặc áo tím theo sau.
Luôn nhìn Mạnh Trùng bằng ánh mắt ái mộ, biểu cảm đó khiến cho Lý Huyền cũng ngây người luôn.
Nữ chó liếm?
Không ngờ được là Mạnh Trùng đầu trọc cục mịch này lại có người ái mộ.
"Một trăm vạn linh tinh, thế nào, Mạnh Trùng?"
Nữ tử mặc áo tím lên tiếng nói.
"Giờ ta không thiếu tiền!"
Mạnh Trùng xua tay nói.
"Hai trăm vạn linh tinh!"
Nữ tử mặc áo tím lại tiếp tục trả giá.
Mạnh Trùng có chút động lòng nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu nói: "Ngươi đi đi, ta không rảnh!"
Lúc này Trường Thanh Các căn bản không thiếu linh tinh, hắn đương nhiên sẽ không vì thế mà nhận lời thu nhận của nữ tử áo tím này.
"Hồ Sơn, có chuyện gì vậy?"
Tạ Lăng Phong hiếu kỳ kéo Hồ Sơn lại hỏi.
Hứa Viêm và mấy người cũng lại gần, nhìn nữ tử áo tím kia thì thấy không bình thường.
"Cô ta muốn thuê Mạnh Trùng hộ tống cô ta đến một nơi, Mạnh Trùng không đồng ý."
Hồ Sơn cũng lộ vẻ mặt kỳ lạ.
Hứa Viêm không khỏi nhớ tới lần đầu vào Nội Vực, nhận lời thuê mướn của Đỗ Ngọc Anh, kiếm được khối linh tinh đầu tiên.
Bên kia, nữ tử áo tím kia tiếp tục tăng giá: "Ba triệu tinh linh!"
Hứa Viêm và mấy người nghe mà trợn tròn mắt, nữ tử này thật sự giàu có!
Ba triệu tinh linh mà không nhíu mày một cái.
"Đã nói rồi, ta không nhận thuê mướn!"
Mạnh Trùng cau mày, trực tiếp giơ tay to ra, nắm lấy vai nữ tử kia, bay lên không, trực tiếp quăng tay hất bay nữ tử áo tím ra ngoài.
Kết quả, nữ tử áo tím không lâu sau lại chạy về, mặt ngọc ửng hồng, cả người vô cùng hưng phấn.
"Mạnh Trùng, ngươi thật mạnh mẽ!"
Mạnh Trùng nhíu mày nói: "Ngươi còn không đi nữa thì đừng trách ta đánh chết ngươi!"
"Ta không đi, còn ngươi hãy nhận lời thuê mướn của ta đi mà, nơi đó là một bảo địa, tuy rằng hơi nguy hiểm một chút, nhưng với thực lực của ngươi thì có thể xông vào được."
Nữ tử áo tím không ngừng nài nỉ.
Mạnh Trùng xoa đầu, phiền não nói: "Muốn ta đáp ứng cũng được, ta không muốn linh tinh nữa, trừ khi ngươi đưa cho ta một túi đựng đồ, nếu không thì ta sẽ không đáp ứng ngươi."
Túi đựng đồ, được coi là bảo bối chân chính của Nội Vực, cho đến tận bây giờ, Mạnh Thư Thư vẫn chưa mua được cho hắn một cái túi đựng đồ.
Hắn nghĩ rằng, nữ tử áo tím này chắc chắn sẽ không cho đâu.
Ai ngờ, nữ tử áo tím nghe vậy thì mừng rỡ, nói: "Không thành vấn đề."
Cô ta lại còn thực sự lấy một chiếc túi nhỏ từ trong lòng ra.
Chiếc túi nhỏ màu xám, giống hệt một con cóc.
Mạnh Trùng sửng sốt, thật sự bỏ ra một túi đựng đồ để thuê hắn sao?
Ánh mắt rơi vào túi đựng đồ, không khỏi động tâm, chỉ là nữ tử áo tím này lại một mực muốn thuê hắn, trong đó có phải có âm mưu gì không?
Không khỏi do dự.
"Này, đưa cho ngươi, bây giờ có thể nhận lời thuê mướn của ta rồi chứ?"
Nữ tử áo tím trực tiếp nhét túi đựng đồ vào tay Mạnh Trùng.
"Sao ngươi lại nhất định phải thuê ta?"
Mạnh Trùng hít một hơi thật sâu rồi nói với vẻ mặt nghiêm túc.
"Bởi vì, ta thích ngươi mà!"
Nữ tử áo tím đỏ mặt nói.