Chương 472: Tính toá
"Không ngờ Nội Vực lại có nhiều Đại Tông Sư đỉnh phong đến vậy!"
"Hít hà, đây có lẽ là lần đầu tiên trong ngàn năm có nhiều Đại Tông Sư đỉnh phong tụ hội như vậy, cho dù Trường Thanh Các bị diệt cũng đã là một truyền thuyết."
"Đâu chỉ ngàn năm, sau khi vương triều sụp đổ, đây là lần đầu tiên có nhiều Đại Tông Sư đỉnh phong tụ họp như vậy để tham gia một sự kiện nào đó!"
"Uẩn Khí Đan, quả nhiên có hiệu quả kỳ diệu, không trách gì những Đại Tông Sư đỉnh phong này đều lần lượt xuất hiện, nghe nói hai vị Đại Tông Sư đỉnh phong được đồn là đã mất tích ở Nhất Trụ Sơn cũng đã xuất hiện rồi."
"Chỉ riêng Uẩn Khí Đan, sao phải làm lớn chuyện đến vậy chứ."
"Ngươi cũng không hiểu rồi, đã có Uẩn Khí Đan, thì có loại đan dược nào có hiệu quả kỳ diệu hơn Uẩn Khí Đan, phù hợp với việc tu luyện của Đại Tông Sư không? Hơn nữa, loại tài nguyên tu luyện quý giá như vậy không thể để Thiên Bảo Các độc chiếm nữa."
Một võ giả vẻ mặt như đã nhìn thấu tất cả, nói một cách nghiêm túc.
Thiên Bảo Các len lỏi khắp giới võ đạo, tuy rằng không can dự vào tranh chấp Nội Vực, nhưng trong lòng các thế lực đều canh cánh một nỗi lo.
Mà Uẩn Khí Đan, tài nguyên tu luyện quý giá như vậy, nếu tiếp tục để Thiên Bảo Các độc quyền, thì Nội Vực này thực sự do Thiên Bảo Các nói là được.
Cho nên Đại Việt Quốc liên lạc với các bên, các thế lực lớn đều ngầm bắt tay nhau, còn như phương án phân phối, sau khi hạ được Trường Thanh Các, có thể phân phối theo thực lực của mỗi bên.
Võ giả Thiết Sơn huyện bất an, khác nhạu tránh xa nơi Trường Thanh Các, thậm chí có không ít võ giả trốn vào trong núi ẩn núp, chờ đợi mọi chuyện trôi qua mới trở lại.
Hiện giờ Thiết Sơn là nơi nguy hiểm nhất, Tông Sư võ giả đều có khả năng tử vong bất cứ lúc nào, huống hồ bọn họ chỉ là võ giả trung, hạ phẩm.
Thậm chí còn không có tam phẩm.
Một chút dư chấn khi chiến đấu cũng có thể làm bay màu bọn họ.
Thiết Sơn huyện thành tuy có khoảng cách nhất định với Trường Thanh Các, nhưng rốt cuộc cũng ở gần đó, có cường giả đến, chắc chắn sẽ dừng chân ở trong thành.
Cho nên, các võ giả trong thành đều tạm thời rời khỏi thành, tìm một chỗ trốn tránh gió tanh mưa máu.
Kể cả người bình thường cũng nhận ra không ổn, tranh nhau chạy khỏi thành.
Vòng vo vài ngày, thành trì trở nên vắng vẻ.
Thiên Bảo Các cũng không có khách ra vào, trở nên đìu hiu.
Trên tầng cao nhất của Thiên Bảo Các, có mấy người đang ngồi uống trà, dường như không hề bị ảnh hưởng gì.
Trong đó có hai người tóc đã bạc màu, dường như đã trải qua bao thăng trầm năm tháng, vừa uống trà vừa nhìn về hình dáng của Trường Thanh Các bên ngoài thành.
"Chiến trận thật lớn, từ sau khi vương triều sụp đổ, chưa từng có cảnh tượng long trọng như vậy nữa."
Một người trong số đó mỉm cười.
"Đúng là vậy!"
Người còn lại gật đầu.
"Đan dược thật sự là huyền bí, thay đổi phương thức tu luyện võ đạo, thay đổi đột phá của giới võ đạo, người ta muốn giành được cũng là điều bình thường."
"Ngươi thấy không, Thiên Bảo Các của chúng ta, là độc hưởng hay là đứng nhìn gió nổi mây phun đây?"
Hai người tán gẫu, hoàn toàn không cảm nhận được áp lực từ các thế lực lớn.
"Chỉ là Uẩn Khí Đan, không đủ để Thiên Bảo Các bỏ đi nguyên tắc, hãy chờ xem, phòng luyện đan của Trường Thanh Các, cùng với cách luyện chế Uẩn Khí Đan, không phải là mấu chốt, người tạo ra Uẩn Khí Đan mới là mấu chốt."
"Thiên Bảo Các của chúng ta, từ trước đến nay đều coi trọng thiên tài."
Một người cười nói.
"Đúng vậy, thiên tài như vậy, nếu không gia nhập Thiên Bảo Các của chúng ta, thì thật đáng tiếc, cho nên Trường Thanh Các có thể bị chia cắt, nhưng người đó là của Thiên Bảo Các chúng ta."
Người kia gật đầu mỉm cười.
Đối với họ, đưa một người đi không phải quá khó, cho dù có nhiều cường giả từ các thế lực lớn tụ họp thì thế nào, Thiên Bảo Các muốn bảo vệ một người, không ai có thể làm gì!
Các thế lực lớn muốn Uẩn Khí Đan, vậy thì đưa cho họ!
Tầm nhìn của Thiên Bảo Các, nào có bó hẹp trong Uẩn Khí Đan.
Trong Trường Thanh Các, sắc mặt Tố Linh Tú vô cùng nghiêm trọng, cô cũng không ngờ rằng, vậy mà gây nên chiến trận hoành tráng như vậy, nhiều cường giả trong Nội Vực tụ họp lại.
Quản sự Thiên Bảo Các cười tươi rói, tám chuyện với Hứa Quân Hà.
"Hứa huynh, tình hình mà Trường Thanh Các đang gặp phải không ổn chút nào, theo như ta biết, đại thống lĩnh Thiên Y Vệ, Thiên Ngự Vệ của Đại Việt Quốc đều đến rồi, bọn họ đều là Đại Tông Sư đỉnh phong, mỗi người đều dẫn theo ba vị cường giả Đại Tông Sư đại thành.
"Hơn nữa, các cường giả thân vương của hoàng thất Đại Việt Quốc, hẳn cũng đến vài người.
"Ngoài ra, lão tổ của các thế lực hàng đầu đều lần lượt xuất hiện, tính không đầy đủ, số lượng Đại Tông Sư đỉnh phong, đã vượt quá năm mươi người.
"Huynh biết điều này có nghĩa là gì không? Kể từ sau khi vương triều sụp đổ, chưa từng có nhiều Đại Tông Sư đỉnh phong tụ họp như vậy.
"Không nên thấy năm mươi người là nhiều, phải biết rằng kể từ sau khi vương triều sụp đổ, vô số cường giả tử vong, giới võ đạo đã dưỡng sức được khá lâu, tích lũy được không ít Đại Tông Sư đỉnh phong.
"Vương triều sụp đổ đến nay đã hàng vạn năm, cho dù tới hai mươi năm mới xuất hiện một Đại Tông Sư đỉnh phong, vậy thì ngươi tính xem có bao nhiêu người?
"Hơn nữa, làm sao có thể, hai mươi năm mới xuất hiện một Đại Tông Sư đỉnh phong ở toàn bộ Nội Vực chứ."