Chương 455: Liên thủ
Trong nháy mắt, giữa không trung bỗng xuất hiện một đám mây máu, sau đó biến thành biển lửa luyện ngục đỏ rực, khí âm u, máu tanh tràn ngập.
Đao móc chém ra, biển lửa luyện ngục khủng khiếp hoành hành, trực tiếp bao trùm về phía Hứa Viêm.
Hỏa Đồ Ma Tôn vừa ra tay đã tấn công vô cùng mãnh liệt, hoàn toàn không có ý coi thường, ra tay hết sức.
Thân hình Hứa Viêm lóe lên, dịch chuyển vị trí, trong giây lát đã né được, thân hình xuất hiện ở một nơi khác.
“Hỏa Đồ Ma Tôn, làm sao ta biết ngươi không lừa ta, căn bản là không để lại bản đồ chỗ cất giấu trân tàng?”
Hứa Viêm thản nhiên, hoàn toàn không bị khí thế mạnh mẽ của Hỏa Đồ Ma Tôn làm xáo trộn.
Sắc mặt Hỏa Đồ Ma Tôn trở nên nghiêm trọng, lần ra tay vừa rồi, thân pháp kỳ lạ của đối phương đã né tránh được.
“Bản tọa, nói một là một, hai là hai, bản đồ ở ngay trên đảo.”
Hỏa Ma Ma Tôn trầm giọng nói.
“Vạn nhất lúc ngươi và ta giao chiến thì có người lấy mất thì sao?”
Hứa Viêm nhìn về phía Thương Lan Đảo, cười nói: “Sao phải núp như vậy, đưa bản đồ đây.”
Ánh mắt Hỏa Đồ Ma Tôn đông lại, Hứa Viêm biết rằng không chỉ có mình hắn trên đảo mà vẫn dám đến khiêu chiến, chẳng lẽ là nhờ thân pháp kỳ lạ đó nên cho rằng có thể toàn thân trở lui?
Hai bóng người xuất hiện trên đảo, mặc áo choàng đen, chỉ lộ ra một đôi mắt.
Một trong số đó giơ tay ném tới một cuốn sổ.
Chân khí của Hứa Viêm dâng trào, cuốn sổ mở ra trước mặt hắn, đó là một tấm bản đồ.
Thu ngay vào, hoàn toàn không để ý đến những người mặc áo choàng đen tách ra hai bên, vây hắn ở giữa.
Hai người mặc áo choàng đen, một người thêu lá cây màu đỏ trên ngực.
Cấp hộ pháp ư?
Một người khác, trên ngực, thêu hình trăng lưỡi liềm.
Một cao thủ có địa vị cao hơn ư?
Hơn nữa, người mặc áo choàng đen có hình trăng lưỡi liềm có thực lực mạnh hơn một chút.
Ba Đại Tông Sư đỉnh phong!
Nhiều cao thủ đang xem trận chiến đều biến sắc, ngoại trừ Hỏa Đồ Ma Tôn, hóa ra còn ẩn giấu hai vị Đại Tông Sư đỉnh phong khác.
Hứa Viêm tuy mạnh, cho dù có thể đánh bại Hỏa Đồ Ma Tôn, nhưng làm sao có thể địch nổi ba Đại Tông Sư đỉnh phong?
Hỏa Đồ Ma Tôn vốn là cao thủ trong số các Đại Tông Sư đỉnh phong, còn hai người kia, một trong số đó khí tức hoàn toàn không kém Hỏa Đồ Ma Tôn, thậm chí còn mạnh hơn một chút.
Người kia tuy yếu hơn một chút, nhưng dù sao cũng là Đại Tông Sư đỉnh phong.
“Hứa Viêm, nguy hiểm rồi!”
Nhiều cao thủ đang xem trận chiến đều nảy sinh một ý nghĩ như vậy.
Sắc mặt Vân Miểu Miểu đột nhiên trở nên căng thẳng, nắm tay sư phụ mình nói: “Sư phụ, sư phụ phải ra tay!”
Vô Song Đại Tông Sư cười lạnh một tiếng, nói: “Tiểu tử đó lợi hại lắm, chỉ cần hai ba kiếm là có thể giết chết được một Đại Tông Sư đỉnh phong, chỉ có ba Đại Tông Sư đỉnh phong mà thôi, chưa đến mười kiếm, ngươi lo gì chứ.”
"Sư phụ, không phải lúc giận dỗi đâu."
Vân Miểu Miểu vội vàng nói.
"Tiểu tử đó dám đến, ngươi cho rằng hắn không có nắm chắc ư? Nha đầu a, thôi đừng bận tâm nữa.”
Vô Song Đại Tông Sư thở dài nói.
“Ba vị Đại Tông Sư đỉnh phong, ngươi thấy thế nào?”
Phó Vân Thiên nhìn về phía lão giả hỏi.
“Dùng mắt xem đó.”
Lão giả nói không hài lòng: “Tiểu tử đó không phải kẻ ngốc, không đánh lại thì không biết trốn à? Ngươi lo lắng cái gì, có một người ở đó, một khi tình thế không ổn, chắc chắn sẽ ra tay.”
Phó Vân Thiên lần theo ánh mắt nhìn lại, đó là một chiếc thuyền gỗ cũ nát, một người ngồi xếp bằng, trên đầu gối có một thanh trường kiếm có vỏ kiếm màu đen.
“Hắn ta thực sự đã đến rồi.”
Phó Vân Thiên vừa kinh ngạc, cũng không quá bất ngờ, dù sao Hứa Viêm khi vào Điển Tàng Các của Thất Tinh Học Cung đã từng dùng tên của Tạ Lăng Phong, chứng tỏ quan hệ giữa hai người rất thân mật.
Lão giả nhìn về phía Thương Lan Đảo, lạnh lùng nói: “Chỉ cần không phải lão bất tử trong Ẩn Lâu đến thì đây chỉ là chuyện nhỏ, nếu như lão bất tử đó đến thì mới là chuyện lớn.”
“Vị đó là ai?”
Phó Vân Thiên tò mò hỏi.
Lão giả nhắm mắt không nói, hình như cũng rất kiêng kỵ đối với người Ẩn Lâu Chủ kia.
Hứa Viêm nhìn một vòng, cười nói rạng rỡ: "Lại là mấy tên các ngươi giấu đầu lòi đuôi, chỉ tới hai người sao?"
Âm Tuyệt trầm giọng nói: "Hứa Viêm, ngươi chỉ cần nói ra tung tích của nha đầu kia, thì hôm nay có thể tha cho ngươi không chết!"
Vì Tố Linh Tú mà tới!
Hứa Viêm không thấy bất ngờ gì về điểm này, hắn chỉ tò mò hơn, vì sao Người áo đen nhất định phải bắt sư muội đây?
Hơn nữa, hình như chỉ cần bắt được sư muội thì bỏ ra cái giá gì cũng đáng.
"Tha ta không chết? Các ngươi có ba người thì được à?"
Trong mắt Hứa Viêm lạnh lùng, từng luồng gió nhẹ thoắt thoát hiện ra xung quanh hắn, sát khí lan tràn.
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, nhìn chằm chằm Âm Tuyệt, cười lạnh nói: "Đám chuột cống ở mương nước thối, đến tên cũng không dám khai, mà cũng dám nói khoác lác à? Hôm nay, Hứa Viêm Kiếm Thần ta sẽ chém giết các ngươi!"
OÀNH!
"Kiêu ngạo!"
Hỏa Đồ Ma Tôn hừ nhẹ một tiếng, loan câu chém tới, hỏa ngục huyết hỏa cuồng bạo tuôn ra, nửa không trung đều nhuộm thành màu đỏ tươi, tiếng xì xèo vang lên.
Tựa như đang ăn mòn cả nửa không trung.
RẦM RẦM!
Âm Tuyệt giơ tay chém một đao, đao quang tựa như hòa nhập vào thiên địa, hóa thành từng tầng màn đao, phong tỏa tứ phương, hướng về phía Hứa Viêm mà chém giết tới.
Một tên người áo đen khác cũng ra tay.
Ba vị Đại Tông Sư đỉnh phong liên thủ, thiên địa biến sắc, cả trường giang mênh mông cuồn cuộn cũng bị uy thế kinh khủng này đè ép khiến mặt nước lõm xuống một tầng.
Nhìn từ xa, chiến trường giống như đang nổi lên uy thế diệt thế.