Chương 428: Chỉ bảo Hư Không Luyện Đan Thuật
“Luyện Đan Thuật, dùng hư không làm lò luyện, luyện ra đan dược. Bí quyết này chính là bước cơ sở của quá trình luyện đan, ngươi cần phải nắm chắc bước này để lĩnh ngộ cách luyện đan.
“Chứ không nên dừng lại ở bí quyết này, cần phải vận dụng nhiều hơn để có thể lĩnh độ. Đan không chỉ đơn thuần là đan dược mà còn có thể là thứ khác nữa…”.
Lý Huyền nghiêm túc nói, nhắc nhở cô phải vận dụng nhiều hơn để lĩnh ngộ, đây cũng là nền tảng vững chắc để sau này lĩnh ngộ Luyện Đan Thuật còn mạnh hơn nữa.
Tố Linh Tú nghiêm trang gật đầu, đáp: “Sư phụ, đồ đệ hiểu rồi, nhất định sẽ không cố chấp theo đuổi điều này, đồ đệ biết sư phụ truyền đạt cho đồ đệ những điều sâu xa hơn mà đồ đệ cần lĩnh ngộ thêm.
“Đồ đệ nhất định sẽ không chỉ dừng lại ở Luyện Đan Thuật, mà trên cơ sở này sẽ lĩnh ngộ những Luyện Đan Thuật cao hơn, từ đó hiểu sâu hơn về Luyện Đan Thuật!”.
Lý Huyền vui mừng gật đầu.
“Đan Y Võ Điển, ta đã có ý tưởng mới rồi, tin rằng không lâu nữa sẽ có thể lĩnh ngộ Đan Y Võ Điển ở một cảnh giới cao hơn nữa”.
Tố Linh Tú nói tiếp một cách hào hứng.
Lý Huyền càng thêm vui mừng, như vậy thì không lâu sau sẽ có thể nhận được Đan Y Võ Điển ở một cảnh giới cao hơn.
“Thật tốt, ngươi có quyết định như này, vi sư cảm thấy rất vui”.
Lý Huyền khen ngợi.
Tiếp đó thì truyền thụ Hư Không Luyện Đan Thuật cho Tố Linh Tú.
Sau khi học được Hư Không Luyện Đan Thuật, Tố Linh Tú không thể nào thi triển ra ngay được, dù sao thì cô vẫn còn là người mới nhập môn vào cảnh giới Tiên Thiên, sử dụng Hư Không Luyện Đan Thuật thì vẫn chưa đủ thực lực.
Tuy nhiên, cô đã học được một số Hư Không Luyện Đan Thuật về luyện đan, phương pháp luyện đan bằng tay không, đã tăng lên một cấp độ.
Ban đầu cô chuẩn bị luyện chế Thiên Tích Tủy, nhưng vì mải học Hư Không Luyện Đan Thuật nên mới hoãn lại.
Vài ngày sau, trình độ luyện đan của Tố Linh Tú lại tăng lên, cô càng thêm tự tin vào việc luyện chế Thiên Tích Tủy. Chuẩn bị sẵn sàng để luyện đan.
Hứa Viêm cũng đã trở về.
“Sư muội, hãy tin vào bản thân mình, đừng sợ thất bại, chỉ là một cây linh dược thôi, tuy rằng là ngũ phẩm linh dược nhưng có thể có một cây thì tất sẽ có cây thứ hai, thứ ba”.
Nhìn thấy Tố Linh Tú căng thẳng, sợ mình sẽ luyện chế thất bại, Hứa Viêm liền nói.
“Đại sư huynh nói đúng rồi đấy, Bản Gia có thể tìm được một cây, thì cũng có khả năng sẽ tìm được cây thứ hai, thất bại thì thất bại thôi, đợi ta về Nội Vực rồi tìm Bản Gia bảo hắn đi tìm nhiều hơn là được”.
Mạnh Trùng cũng nói.
“Vâng, sư huynh cứ yên tâm, sư muội cũng có tự tin”.
Tố Linh Tú nắm chặt tay nói.
Tạ Lăng Phong và Hồ Sơn cũng tới gần, ngũ phẩm linh dược ư, đây là vật quý giá tới nhường nào.
Đan dược luyện ra từ ngũ phẩm linh dược thì có thể thần hiệu tới cỡ nào?
Mọi người đều tò mò tới gần, nhìn Tố Linh Tú luyện chế Thiên Tích Tủy, thậm chí ngay cả Xích Miêu ngoài trang viên cũng nhảy vào, nằm sang một bên mà nhìn.
Lý Huyền nghi ngờ rằng, Xích Miêu này muốn luyện đan thất bại, thế nhưng chỉ khi luyện đan thất bại thì nó mới có cơ hội ăn được linh dược quý giá như vậy.
“Mèo to này hình như thông minh hơn rồi thì phải”.
Lý Huyền ngồi trên ghế, nhìn Xích Miêu một lúc, có chút suy ngẫm.
Trước khi luyện chế Thiên Tích Tủy, Tố Linh Tú đã luyện một loại đan dược khác, đây cũng là loại đan dược mà cô vừa mới nghiên cứu ra trong khoảng thời gian gần đây. Phẩm chất không tệ, công dụng lạ thường.
Hồi Sinh Đan!
Một loại đan dược chữa thương, chỉ cần còn một hơi thở là có thể cứu sống.
Ngoài ra còn có hiệu quả phục hồi căn cơ.
Cô luyện Hồi Sinh Đan trước, để luyện thành thục, rồi luyện chế Thiên Tích Tủy ở mẻ tiếp theo.
“Hồ Sơn , Kiếm Tôn Nhai chúng ta có ngũ phẩm linh dược không?”
Tạ Lăng Phong tò mò hỏi.
“Không biết nữa!”
Hồ Sơn gãi đầu nói.
“Tạ huynh, Kiếm Tôn Nhai của các ngươi, thế lực mạnh mẽ như vậy, nội tình thâm hậu, sẽ không thể nào không có ngũ phẩm linh dược chứ?”
Hứa Viêm tò mò hỏi.
“Khó nói lắm!”
Tạ Lăng Phong lắc đầu nói: “Ngũ phẩm linh dược thật sự phụ thuộc vào cơ duyên, mà Nội Vực cũng cực kỳ hiếm, nếu không thì Thiên Bảo Các đã bán rồi”.
Sau khi trầm ngâm một lát, lại nói: “Kiếm Tôn Nhai được truyền thừa lâu đời, ta cũng nghiêng về phía có ngũ phẩm linh dược. Nhưng đây chắc là nội tình chân chính , nên ta chưa được tiếp xúc đến.
“Lúc nào trở về ta sẽ hỏi cha ta”.
Hứa Viêm thấy có lý, ngũ phẩm linh dược chắc chắn là một phần nội tình chân chính .
“Thiếu gia, nếu có ngũ phẩm linh dược, không bằng luyện chế thành đan dược thì nội tình sẽ mạnh hơn”.
Hồ Sơn động lòng nói.
Một cây ngũ phẩm linh dược, khi sử dụng thì chỉ có một người dùng mà thôi, cho dù chia ra cũng chỉ hai ba người dùng, như vậy là đã đạt tới cực hạn.