Chương 401: Đến Thương Lan Đảo
Ra tay tặng ngay ba mươi vạn linh tinh, quả là hào phóng, mà còn có cả biên lai gửi linh dược nữa, chẳng phải giá trị của số linh dược này cũng không rẻ sao.
Nhưng sao vị cô nương kia lại muốn cảm ơn hắn?
“Hứa công tử đã giết được Sát Sinh Khô Lâu, đương nhiên ta phải đến cảm ơn hắn rồi. Trước kia, Sát Sinh Khô Lâu làm nhiều việc ác, đã giết không ít người của Vô Song Các, chúng ta đã treo thưởng để truy bắt hắn rất lâu rồi.
“Bây giờ, Hứa công tử đã giết được hắn, cũng coi như đã báo thù cho những người đã khuất trong Vô Song Các, đương nhiên ta phải đến cảm ơn Hứa công tử rồi.”
Nữ tử mặc váy trắng nói một cách thỏa mãn, dường như khi Sát Sinh Khô Lâu bị giết, cô đã trút được một cục tức rất lớn.
“Lại là Sát Sinh Khô Lâu à?”
Hứa Viêm mừng rỡ khôn xiết, tên Sát Sinh Khô Lâu này đúng là bị quá nhiều người căm ghét. Mặc dù giết hắn ta rồi nhưng lại chẳng nhận được linh tinh gì, còn có mỗi cây gậy đầu lâu.
Nhưng vì đã giết được Sát Sinh Khô Lâu nên mới nhận được tiền thưởng kếch xù như thế này.
“Vậy thì ta không khách sáo nữa nhé.”
Hứa Viêm thoải mái nhận lấy.
“Hứa công tử, ngươi định đi đâu vậy?”
Thấy Hứa Viêm đã nhận quà, trong lòng nữ tử mặc váy trắng vui vẻ, cười hỏi.
“Đi nhận Thương Lan Đảo chứ còn đâu.”
Hứa Viêm cũng chẳng giấu giếm gì, không cần phải giấu làm gì cả.
“Vậy ta không biết, nếu ta muốn liên lạc với ngươi thì phải làm sao?”
Nữ tử mặc váy trắng hỏi.
“Có thể đến Thương Lan Đảo, hoặc nhờ Tạ huynh chuyển lời giùm ta cũng được.”
Hứa Viêm trầm ngâm một lúc rồi nói.
“Hứa công tử, nếu có thời gian rảnh, ngươi cũng có thể đến Vô Song Các hàn huyên.”
Nữ tử mặc váy trắng nói với vẻ mong đợi.
“Chờ khi ta có thời gian rảnh rồi sẽ xem xét sau.”
Hứa Viêm tỏ vẻ qua loa lấy lệ.
Không cần phải rèn luyện tâm cảnh nữa rồi, hình như không cần đến Vô Song Các nữa.
Còn mỹ nhân sao?
Mỹ nhân làm sao vui bằng kiếm đạo được chứ!
Nữ tử mặc váy trắng rời đi, ba người Hứa Viêm tiếp tục lên đường, tiến tới Thương Lan Đảo.
“Không ngờ Sát Sinh Khô Lâu lại đắt giá đến như vậy, giết hắn, đúng là ta kiếm được một món hời to.”
Hứa Viêm cảm khái nói.
Tạ Lăng Phong giật giật khóe miệng, nữ tử của Vô Song Các kia đúng là cố ý đến tặng quà mà!
Sát Sinh Khô Lâu có giết người của Vô Song Các hay không, thì đó chỉ là cái cớ mà thôi.
Vô Song Các tuy không bằng Kiếm Tôn Nhai, nhưng cũng là một trong những thế lực hàng đầu, hơn nữa còn có hậu thuẫn rất mạnh, có nhiều người ủng hộ.
Nói gì đến Sát Sinh Khô Lâu, mà kể cả là Hỏa Đồ Ma Tôn cũng không dám tùy tiện xông vào Vô Song Các.
Đại Tông Sư của Vô Song Các cũng là một Đại Tông Sư đỉnh phong, thực lực không kém hơn Hỏa Đồ Ma Tôn bao nhiêu!
Một Đỗ Ngọc Anh, một nữ tử mặc váy trắng, đều vội vàng tặng đồ cho Hứa Viêm, Tạ Lăng Phong cảm thấy choáng váng, hắn cũng là thiên tài kiệt xuất của Kiếm Tôn Nhai, là con trai duy nhất của Tạ Thiên Hoành mà còn không được hưởng ưu đãi như vậy.
Chỉ có thể than thở rằng, những yêu nghiệt thực sự thì đi đâu cũng được hoan nghênh.
Nhất là được các cô nương hoan nghênh!
Thương Lan Đảo cách Thất Tinh Học Cung một khoảng khá xa, nằm tại Vân Phong Quận của Đại Việt Quốc, nằm trên sông Thương Giang, là một hòn đảo trên sông Thương Giang.
Khi còn ở cảnh giới Tông Sư, Ân Hồng đã chiếm được hòn đảo này, một mình độc chiếm một phương, được gọi là đảo chủ Thương Lan, hoặc Thương Lan Tông Sư.
Sau khi hắn ta tử vong, những người trên Thương Lan Đảo đều không dám ở lại, tất cả đều đã rời đi.
Còn về tiền tài trên đảo thì chắc chắn không tránh khỏi những tổn thất.
Hứa Viêm đã giết chết Sát Sinh Khô Lâu, danh tiếng lẫy lừng khắp nơi, đương nhiên không ai dám manh động với Thương Lan Đảo, uy hiếp của Đại Tông Sư ở đâu cũng rất mạnh.
Huống chi còn là Hứa Viêm đã giết chết Đại Tông Sư.
“Không biết trên đảo còn lưu lại bao nhiêu thứ nữa.”
Hứa Viêm thở dài cảm khái.
Mạnh Trùng bị người ta truy sát, hắn nóng lòng muốn đi cứu Mạnh Trùng nên tạm thời đành gác lại chuyện ở Thương Lan Đảo, bây giờ đã một thời gian dài như vậy, đồ đạc trên đảo chắc chắn đã bị mất không ít, Di sản của Ân Hồng còn lại bao nhiêu, quả thực có chút khó nói.
Tất nhiên, bây giờ Hứa Viêm cũng khá giàu có rồi, tuy rằng đau đớn vì di sản của Ân Hồng mất mát nhưng chỉ riêng Thương Lan Đảo thôi đã có giá trị không nhỏ rồi.
Cũng coi như ở Nội Vực đã có một vùng đất thực sự thuộc về mình.
Hơn nữa, Thương Lan Đảo nằm trên sông Thương Giang, mà Thương Giang chính là một trong ba con sông lớn của Đại Việt Quốc, vị trí địa lý cực kỳ tốt, trên đảo cũng có một số đặc sản nữa.
Giữa dòng sông Thương Giang cuồn cuộn, một hòn đảo sừng sững, cây cổ thụ xanh um, giữa những cây cổ thụ, thấp thoáng có thể nhìn thấy lầu các, cung điện.