Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Bản Dịch) — Chương 1065

Chương 1065: Vẫn chưa đủ mạnh

schedule ~8 phút phút đọc visibility 5 person Bán Đạo Thanh Phong

Chương 1065: Vẫn chưa đủ mạnh

Sức mạnh vẫn chưa đủ mạnh.

"Chỉ có siêu thoát khỏi thiên địa, mới thực sự có lòng tin đối mặt!"

Lý Huyền hít sâu một hơi, trong lòng ẩn ẩn có chút áp lực.

Suy cho cùng thì mình cũng chẳng phải vô địch thực thụ.

Căn nhà bằng đá của hoàng cung của Ngô Quốc này, Lý Huyền đã ghi nhớ là nơi có thể hiểu rõ bí mật của thiên địa Thái Thương.

Đến khi sức mạnh nâng cao hơn một bước nữa, hoặc là sau khi lĩnh ngộ thấu đáo quyển Thái Thương Thư, hắn sẽ quay lại.

Căn nhà bằng đá yên tĩnh không tiếng động, không có bất kỳ điều bất thường nào, giọng nói bí ẩn đó cũng không xuất hiện, dường như còn không biết rằng Lý Huyền đã từng đến.

Thương Lan Đảo.

Lý Huyền trở về từ hoàng cung của Ngô Quốc, liền dành nhiều thời gian hơn cho việc lĩnh ngộ đạo của quyển Thái Thương Thư, cố gắng ghi nhớ kỹ càng tất cả đạo.

Tất nhiên, Thần Thông võ điển, pháp môn võ đạo thứ năm, cũng đã thảnh thơi nên nghiên cứu.

Võ đạo ở cảnh giới Phá Hư, sức mạnh Phá Hư của pháp môn võ đạo trên Đại Nhật Tinh Thần Bất Diệt Thể, cũng đang ngày càng hoàn thiện.

"Hứa Viêm đã ở cảnh giới Thần Thông rồi, và lĩnh hội được pháp môn võ đạo của cảnh giới Phá Hư, pháp môn võ đạo của cảnh giới Phá Hư, cũng nên biên soạn ra, rảnh tìm lúc truyền thụ cho hắn."

Lý Huyền trầm ngâm, hướng tu luyện sau cảnh giới Phá Hư, hắn đã xác định, chỉ đợi hoàn thiện lý luận võ đạo, bộ khung sườn của pháp môn võ đạo.

"Phương Hạo cũng sắp đột phá rồi chăng?"

Lý Huyền trầm ngâm, đến khi mở Thần Kiều cũng chỉ còn chưa đầy một tháng.

Hứa Viêm từ bên ngoài trở về, bên cạnh cha mẹ, mọi thứ ở Đại Hoang, hắn đã sắp xếp đâu đó, sự an toàn của cha mẹ cũng không thành vấn đề.

Lần chia tay này không biết bao giờ mới trở về.

"Viêm nhi cũng lớn rồi, cũng đến lúc đi con đường của mình rồi."

Hứa mẫu trìu mến nói.

"Nương cũng không cần lo lắng, Thương Lan Đảo cũng rất an toàn, trận pháp này rất thú vị, nương đều dành tâm trí cho trận pháp, sớm muộn cũng có thể sắp xếp ra được trận truyền tống nào đó."

Hứa mẫu không có nhiều cảm xúc chia xa, cô cũng đã sớm biết Hứa Viêm sắp đến nơi rộng lớn hơn để xông pha.

"Ta cũng không đòi hỏi nhiều, Viêm nhi khi hành tẩu bên ngoài, chú ý an toàn là được."

Hứa Viêm gật đầu nói: "Nương cứ yên tâm đi, ta rất có kinh nghiệm, sẽ không gặp nguy hiểm đâu, có sư phụ làm chỗ dựa, cho dù có lão gia hỏa cũng không nguy hiểm được ta đâu."

Hứa mẫu gật đầu.

Khoảng cách đến lúc Thần Kiều mở ra, chỉ còn mười ngày.

Hứa Viêm để lại cho cha mẹ một số lượng lớn tài nguyên tu luyện, còn tặng thêm hai chiếc phi thuyền nữa và Thần Nguyên phân thân.

Lý Huyền lặng lẽ biến Thần Nguyên phân thân để lại cho Hứa Quân Hà và những người khác thành ngọc phù Thần Thông, sở hữu sức mạnh của cảnh giới Phá Hư.

Với viên ngọc phù này, cho dù Bất Hủ Thiên Tôn giáng lâm, cũng có thể đảm bảo an toàn.

"Xích Miêu, lần sau ngươi quay về, có khi ta lại không bế ngươi được rồi đấy!"

Hứa mẫu vừa xoa xoa cái đầu béo phệ của con mèo vừa kêu ré lên.

"Meo meo!"

Mèo vẫy chân, một hàng chữ xuất hiện.

"Bế được, nhất định bế được!"

Hứa mẫu vui mừng, lại xoa đầu nó.

Phi thuyền Trường Thanh Các bay thẳng lên trời, biến thành một luồng sao băng biến mất trên chân trời.

Thương Bắc Chi Địa, nơi Linh Vực Chi Môn.

Rào cản với Linh Vực đã được Lý Huyền củng cố, cho dù Bất Hủ Thiên Tôn cũng khó có thể vượt qua được.

Hứa Viêm, Mạnh Trùng và Tố Linh Tú, ngoái đầu nhìn về Đại Hoang, lần chia tay này, không biết bao giờ mới có thể trở về quê hương.

"Con đường võ đạo còn dài, con đường các ngươi muốn đi cũng còn quá dài, có thể cùng đồng môn đồng hành đến cùng, chính là may mắn cả đời rồi, cường giả thực sự rất cô đơn, bởi vì vô địch, người chung quanh vẫn luôn cô độc."

Lý Huyền thản nhiên nói.

"Đúng vậy, sư phụ!"

Các đệ tử nghe vậy, trong lòng chấn động, vội vàng hạ mình cung kính.

"Thì ra, sư phụ hồi đó ẩn cư nơi biên hoang, là vì vô địch cô độc, chẳng có người bạn nào, vì sư phụ quá mạnh.

"Vô địch thường cô đơn, sư phụ cô đơn đã quá lâu, (tĩnh cực tư động) động tĩnh quá nên mới thu ta làm đồ đệ, rồi mới nhập thế tiêu dao!"

(có nghĩa là khi cuộc sống đạt đến mức độ cực kỳ yên tĩnh thì người ta hy vọng vào sự thay đổi)

Hứa Viêm trong lòng cảm thán, đồng thời cũng bừng tỉnh, sư phụ hồi đó ẩn cư trong thôn nhỏ, khi đó thu nhận mình làm đệ tử, đều là vì quá cô đơn.

Động tĩnh quá nên thấy mình gặp nhau có duyên mới thu mình làm đệ tử, rồi mới ra khỏi thôn, mới nhập thế.

Phía trước phi thuyền, hư không vỡ ra, lần nữa xâm nhập hư không, Hứa Viêm, Mạnh Trùng, cùng Tố Linh Tú, đều vội vàng ngưng thần lĩnh ngộ cảnh giới thấu hiểu sự huyền ảo của cảnh giới Phá Hư.

……

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay