Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Đã Luyện Thành? (Bản Dịch) — Chương 1062

Chương 1062: Đến tìm cao nhâ

schedule ~8 phút phút đọc visibility 4 person Bán Đạo Thanh Phong

Chương 1062: Đến tìm cao nhâ

Những vật phẩm có giá trị giao dịch có thể là ngôi nhà đá bí ẩn đó.

Nhưng vạn nhất, cao nhân vốn đã biết sự tồn tại của ngôi nhà đá thì sao?

Trong một khoảng thời gian nào đó, Ngô Hoàng vô cùng do dự, mãi vẫn quyết định được, toàn bộ con người trở nên quẫn bách.

“Ngô tiểu tử, ra đây đánh một trận nào!”

Giọng nói điên cuồng của Tề Hoàng truyền tới.

Nhị Đế Đại Hoang, phải có một người mạnh và yếu hơn, hai người nhàn rỗi không có việc gì liền bắt đầu so tài cùng nhau, nhưng đều không giành được thế chủ đạo.

“Không rảnh!”

Ngô Hoàng đang giận dỗi, há miệng liền từ chối.

“Ngươi sợ rồi phải không? Thực lực của ta đã mạnh hơn ngươi rồi, ra đây để bị ta đánh một trận cho đã cơn nghiền đi!”

Tề Hoàng vẫn dây dưa khăng khăng không chịu buông tha.

“Hứ, Tề lão nhi, nếu không phải Quách đại nhân vì nghĩ tới tình cảm vua ta, thiên vị cho ngươi, thì ngươi có thể giành được thế hòa với ta không?”

Ngô Hoàng cười lạnh một tiếng.

Đã như vậy, Tề Hoàng muốn đánh nhau một trận thì đánh nhau một trận đi, vừa lúc trút hết cơn giận trong lòng.

“Đó cũng là năng lực của ta!”

Tề Hoàng kiêu ngạo nói.

Nhị Đế Đại Hoang bắt đầu quyết đấu tại quảng trường của hoàng cung, đối với các thị vệ trong hoàng cung mà nói, đây đã là chuyện rất bình thường rồi.

Kết quả, sau một phen chiến đấu, Ngô Hoàng thua rồi!

Mũi bầm mặt sưng, vẻ mặt ngây cả người.

“Tề lãi nhi, ngươi… Tại sao ngươi lại có thể!”

Ngô Hoàng hiển thị ra vẻ mặt không thể tin được.

Tề Hoàng đắc ý ngạo mạn, ngẩng đầu nói: “Trẫm quan hệ rất thân mật với Hứa Viêm, lần này có được sự chỉ điểm của Hứa Viêm, được tặng bảo vật, ngươi còn là đối thủ của trẫm sao?

“Từ nay về sau, trẫm chính là Nhị Đế đứng đầu Đại Hoang!”

Tề Hoàng rất đắc ý, hắn cảm thấy việc làm đúng đắn nhất của mình chính là để Hứa Viêm vào hậu cung năm xưa để trông ngắm giai nhân.

Có thể là, Hứa Viêm đang ta luyện tâm cảnh.

Vì sao lại phải tới hậu cung ta luyện tâm cảnh, chỉ có thể nói rằng những việc làm của thiên kiêu, luôn luôn không giống với người bình thường.

Cũng chính là vì trong đó có một tầng quan hệ này, cho nên sau khi Hứa Viêm trở về lần này, Tề Hoàng mặt dày tới cầu kiến, thời điểm ôn chuyện cũ còn khen ngợi tâm cảnh của Hứa Viêm sáng suốt khi ở tại hậu cung của ông ta, không bị vẻ đẹp rung động.

Mục đích chính là đòi hỏi quyền lợi.

Sau khi có được sự chỉ điểm, có được quyền lợi từ Hứa Viêm, thực lực tăng lên, Tề Hoàng liền tới đánh Ngô Hoàng.

“Ha ha ha, trẫm mới là đệ nhất Đế Vương của Đại Hoang, ngươi còn muốn so sánh với trẫm sao?”

Tề Hoàng đắc ý đi mất.

Toàn bộ con người Ngô Hoàng trở nên bất ổn, cuối cùng cắn răng quyết định đi gặp cao nhân để thu hoạch được chỗ tốt!

Nhất định phải đòi lại thể diện!

Sau nửa tháng vất vả, Lý Huyền rốt cuộc cũng trở về Thương Lan Đảo, ngồi trên ghế, tiếp tục biên soạn đại nghiệp võ đạo của bản thân.

Thần thông võ điển vẫn đang soạn thảo.

Việc tu hành võ đạo tiếp theo cũng đang được liên tục hoàn thiện.

Thời gian mở cầu thần kiều càng ngày càng gần, cũng có ý nghĩa thời gian rời đi sắp đến rồi.

Lần này rời đi, không biết đến khi nào, mới có thể trở lại Đại Hoang.

Mọi thứ đã được sắp xếp, sự phát triển của Đại Hoang đã đi vào đúng quỹ đạo, an toàn cũng không có vấn đề, Hứa Viêm có thể du ngoạn bên ngoài một cách an tâm.

Thải Linh Nhi và Nguyệt Nhi cũng đã quay về.

“Sắp tới Linh Vực rồi.”

Vân Miểu Miểu nhìn một ngọn cỏ một thân cây trên Thương Lan Đảo, biểu lộ ra vẻ luyến tiếc không nỡ rời.

Xích Miêu nằm trong rừng Linh Quả trên người Hứa mẫu, nhìn Hứa mẫu đang đang miệt mài nâng trận đồ bên cạnh, lên tiếng dạy nó nhận biết văn tự cùng nhiều loại tri thức khác.

Lần chia tay này, không biết bao giờ mới có thể gặp lại.

Ngày hôm đó, điều thú vị là lại có một người xa lạ đến cầu kiến.

Ngô Hoàng!

Hắn không phải đến để gặp Hứa Viêm, cũng không phải đến gặp Mạnh Trùng hay bất kì ai khác, mà là đến cầu kiến cao nhân Lý Huyền.

“Tiền bối, ta đuổi đi kẻ cầu kiến đó được chứ?”

Hứa Quân Hà hỏi.

“Để hắn tới đây đi.”

Lý Huyền trầm ngâm một lát rồi quyết định để Ngô Hoàng tới, hắn muốn xem tên này muốn đến tìm mình để làm gì.

Lí do tại sao Lý Huyền muốn gặp Ngô Hoàng là vì hắn đã nghĩ đến cuốn Thái Thương Thư, tìm thấy từ kho báu hoàng thất của Ngô Hoàng.

Cũng có thể xem như là có duyên phận.

Ngô Hoàng căng thẳng và phấn khích bước theo sau Hứa Quân Hà đến gặp vị cao nhân này.

Phù, quỳ rạp xuống đất.

“Xin bái kiến cao nhân!”

Ngô Hoàng cung kính khấu đầu hành lễ.

“Đứng lên đi, bệ hạ đến cầu kiến ta là để làm gì?”

Lý Huyền thản nhiên nói.

Ngô Hoàng ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Hứa Quân Hà ở bên cạnh, biểu hiện ra vẻ do dự.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay