Ngụy Hân Nhiên từ trên giường đứng dậy, lúng túng nở nụ cười, vẻ mặt có chút ngượng ngùng nhỏ giọng xin lỗi, "Thật xin lỗi, hôm nay tôi đi đôi giày cao gót mới, có hơi không quen."
Cô trải qua mấy lần ở chung này, đã thật sự từ bỏ Yến Tần Dã, không nghĩ tới vừa mới đứng dậy đi rót nước, bỗng trẹo chân bổ nhào vào người Yến Tần Dã, nhìn qua giống như đang ôm ấp vậy, thật sự là rất xấu hổ.
Yến Tần Dã nhàn nhạt lắc đầu, "Không sao đâu."
Anh có thể thấy được từ trong mắt Ngụy Hân Nhiên, không phải Ngụy Hân Nhiên cố ý.
Ngụy Hân Nhiên gật đầu, hai má vẫn ửng hồng vì xấu hổ, để giảm bớt sự ngượng ngùng, cô cười hỏi: "Vị "nhóc con" trong nhà cậu đâu, hôm nay không tới sao?"
Yến Tần Dã cong môi mỉm cười, giọng nói mềm mại hơn mấy phần: "Hôm nay em ấy sẽ đến muộn chút, chờ lúc tôi kết hôn, sẽ giới thiệu cho cậu."