Thang Tam Viên nhìn vẻ mặt anh không giống giả bộ, thở phào nhẹ nhõm, đáy mắt có chút ướŧ áŧ dần trở nên rõ ràng, cậu dừng lại một chút rồi hỏi: "Vậy em thích Từ Giang Bạch sao?"
"Đương nhiên là không" Cố Ngạn trả lời không chút do dự.
Ánh mắt Thang Tam Viên dần khôi phục lại tinh thần: "Vậy miếng ngọc bích trên cổ em làm sao lại giống với ngọc bích trên cổ cậu ta?"
Cố Ngạn nghe vậy liền kéo miếng ngọc bích trên cổ mình xuống, xoa xoa một chút rồi nói: "Đây là do mẹ để lại cho em, năm đó bà cùng mẹ của Từ Giang Bạch cùng nhìn trúng khối ngọc bích, hai người dùng khối ngọc bích đó mài cho em cùng Từ Giang Bạch mỗi người một mặt dây chuyền."
Anh ngẩng đầu hỏi: "Từ Giang Bạch nói với anh thế nào?"
Thang Tam Viên mấp máy khóe môi, lặp lại một lần những lời nói của Từ Giang Bạch ngày hôm đó.