❤ Lạc Pyscho ❤
4k3 chữ đọc đã luôn, mai up biếи ŧɦái nhé ❤
--------------
Sắc trời tối dần, Ôn Hinh quấn chặt bộ quân phục trên người, tay ôm giỏ xách, đi theo phía sau người phụ nữ mập mạp. Váy đã sớm ướt đẫm, nhưng cô không dám cởi quân phục ra, bởi vì cô phát hiện, cô đi ngang qua ai cũng bị họ nhìn chằm chằm.
Ngẫu nhiên có một hai người đã đi qua rồi còn ngoái đầu lại nhìn nữa.
Những người này ăn mặc cực kì bảo thủ, không có phong cách, màu sắc cũng đa số là đen hoặc xanh đen.
Có mấy cô gái đầu tết tóc đuôi sam, mắt cứ dán vào váy và cẳng chân cô, miệng thì khe khẽ thì thầm với nhau.
Ôn Hinh theo ánh mắt của các cô ngó xuống giày và váy bên dưới quân phục, vải lụa tơ tằm ở hiện đại không quá gây chú ý gì, nhưng so với chất vải mà mấy cô gái ở niên đại này đang mặc thì nó quả thực đẹp như gió thổi sóng lúa, toát lên vẻ đẹp thần tiên.