Mỹ Nhân Trắng Mềm Năm 80 — Chương 20

Chương 20

schedule ~31 phút phút đọc visibility 15 person Thanh Xuân Thị Kim Sắc Tỏa Liên

3k9 từ :3

“Đánh em, đau lòng anh.” =)))) Hy vọng ngày nào đó sẽ thấy câu này của b nam 9

Bưu điện phố Bali cách cửa hàng bách hóa không xa, đây là một tòa nhà ba tầng, ở đây đều là những ngôi nhà trệt nhỏ tồi tàn trên ngã tư đường, cũng xem như là những ngôi nhà cao tầng.

Ở cửa có một người đàn ông cao gầy, đeo kính gọng vàng, thanh niên hào hoa phong nhã không kiên nhẫn nói với một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi: "Mẹ, con phải đi làm đây. Sao lại xin cho con nghỉ?"

"Con đã là chủ nhiệm rồi, ai có thể quản được con? Con chỉ cần đi gặp xong là về. Mẹ nói cho con biết, cô gái lần này rất xinh đẹp, người giới thiệu cho mẹ nói, chỉ cần con liếc mắt một cái chắc chắn sẽ vừa ý."

Trên khuôn mặt trắng nõn của người thanh niên nở một nụ cười khinh thường. Một người làm bảo mẫu, mỗi ngày làm bao nhiêu việc nặng thì bộ dạng có thể tốt đến mức nào chứ? Phương Tuấn Quý hắn tốt xấu gì cũng là người có mặt mũi ở cửa hàng bách hóa và khách sạn quốc dân, nếu để cho người khác biết mình tìm được một bảo mẫu để xem mắt còn không khiến cho họ cười rớt răng à?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay