Cô trơ mắt nhìn một trăm đồng tiền bị Diêm ma vương kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa thon dài thả xuống quyển vở, kẹp chung với một đống phiếu.
“Này, cái đó...” Trong lòng cô sốt ruột, không nhịn được đặt tay lên cánh tay đang cầm tiền của anh, cũng không biết là nên kéo về hay nên làm gì mới tốt nữa.
Nhưng ngay khi ngón tay cô đặt lên tay anh, lực chú ý của cô lập tức dời từ tờ tiền về cánh tay cường tráng với từng khối cơ bắp ẩn sau tầng vải hơi mỏng kia, ự... cái loại cảm giác “vẻ đẹp của sức mạnh” này khiến cô cầm lòng không đậu nhéo chỗ đó hai cái.
Ông trời ơi! Cảm giác rất tuyệt! Thậm chí có thể cảm giác được lúc cô chạm đến cánh tay của anh nó đột nhiên căng lên, cứng rắn lại.
Ôn Hinh chỉ mới chạm chút da lông nhưng đã đoán được thể năng, độ dẻo dai cùng với sức bật cơ thể chắc chắn rất tốt...